Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Điềm dẫn thư ký đến quán cà phê đã hẹn, Nguyên Tiêu đã ở bên trong đợi sẵn rồi. Khương Điềm vừa vào liền nhìn thấy Nguyên Tiêu. Anh ta chọn vị trí nổi bật nhất trong quán cà phê, nhưng đây cũng là phong cách thường thấy của Nguyên Tiêu, Khương Điềm không cảm thấy có gì bất thường, nhưng vẻ mặt của Nguyên Tiêu và trợ lý thì quả thật không đúng, Khương Điềm mơ hồ có dự cảm không lành.

“Để hai anh đợi lâu rồi.” Khương Điềm mỉm cười đi tới, nói lời khách sáo.

“Không sao, chúng tôi cũng vừa mới đến.” Nguyên Tiêu cười nói, “Chị ngồi đi.”

“Được.” Khương Điềm gật đầu ngồi đối diện Nguyên Tiêu, “Anh có đề xuất gì cho dự án hợp tác không? Chúng tôi ghi lại để lát nữa sẽ viết vào bản kế hoạch.”

Nguyên Tiêu và trợ lý nhìn nhau, vẻ mặt rất khó xử.

Khương Điềm ngây người, “Sao thế?”

Trợ lý mở lời, “Xin lỗi Trưởng phòng Khương, thực ra lần này chúng tôi đến là để bàn chuyện hủy hợp đồng.”

“Hủy hợp đồng?” Khương Điềm mở to mắt, “Sao đột nhiên lại muốn hủy hợp đồng? Có vấn đề gì trên hợp đồng sao? Trước đó không phải đã nói chuyện rất tốt rồi sao? Sao bây giờ lại đột nhiên muốn hủy hợp đồng?”

“Thật sự rất xin lỗi Trưởng phòng Khương, chuyện này là lỗi của chúng tôi, tiền vi phạm hợp đồng chúng tôi sẽ bồi thường đầy đủ không thiếu một xu.” Trợ lý nói.

Khương Điềm nhíu mày nhìn hai người trước mặt, “Nhưng các anh cũng phải nói lý do hủy hợp đồng chứ? Chẳng nói gì mà đột nhiên hủy hợp đồng thế này tôi thật sự khó mà chấp nhận được.”

“Thật sự rất xin lỗi Trưởng phòng Khương, lý do thì cô đừng hỏi nữa.”

“Mọi chuyện đều có nguyên nhân. Chúng ta có thể hợp tác là vì cả hai bên đều coi trọng thực lực của đối phương. Tôi hợp tác với các anh cũng không phải vì cái khoản tiền vi phạm hợp đồng đó, chúng tôi cũng rất coi trọng hợp tác này, công ty cũng đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch rồi, các anh phải cho chúng tôi một lời giải thích chứ?” Khương Điềm nén giận hỏi.

“Cái này…” Trợ lý nhìn Nguyên Tiêu.

“Chị, tôi nói thật với chị nhé, là vì có một công ty khác muốn hợp tác với chúng tôi. Khi chúng tôi nói đã ký hợp đồng với công ty của chị, họ còn sẵn sàng trả tiền vi phạm hợp đồng giúp chúng tôi. Chị cũng biết đấy, chúng tôi là doanh nhân mà, nên thật sự rất xin lỗi.”

“Chỉ vì cái này ư?” Biểu cảm của Khương Điềm cực kỳ lạnh nhạt, “Anh nói anh là doanh nhân, nhưng doanh nhân không chỉ vì tiền thôi đâu đúng không? Ít nhất cũng phải có sự thành tín chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nguyên Tiêu không nói gì nữa, vốn dĩ anh ta đã đuối lý, bây giờ càng không nói được lời nào.

--- Chương 320 ---

Điều tra thân phận khách hàng

Khương Điềm hít sâu một hơi, “Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã nhìn rõ bộ mặt thật của anh rồi, tôi sẽ hủy hợp đồng với anh.”

“Thật sao?” Nguyên Tiêu hỏi.

“Dù sao thì dự án cũng chưa khởi động, tiền anh cũng chưa đưa cho chúng tôi, vốn dĩ là các anh muốn nói gì thì nói, tôi có thể làm gì được chứ.” Khương Điềm hừ một tiếng, “Nhưng anh phải nói cho tôi biết, sau này anh sẽ hợp tác với công ty nào?”

“Cái này…” Nguyên Tiêu lại rơi vào khó xử, “Đây là chuyện của công ty chúng tôi, nên…”

Khương Điềm nhướng mày, “Tôi cũng không phải đi gây chuyện, đương nhiên anh không nói cũng không sao, nhưng việc hủy hợp đồng này không phải tôi có thể quyết định được, tôi còn phải báo cáo với quản lý của chúng tôi nữa.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Được, không thành vấn đề, khi nào cô rảnh thì liên lạc với chúng tôi, tôi sẽ đợi điện thoại của cô.” Thấy Khương Điềm không có ý định dây dưa chuyện này, Nguyên Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm, “Vậy khi nào chị rảnh, chúng ta lại ra ngoài ăn cơm nhé.”

“Thôi, ăn cơm thì không cần đâu, anh cũng đừng gọi chị nữa.” Khương Điềm liếc Nguyên Tiêu một cái, “Chúng ta sau này có lẽ cũng không còn khả năng hợp tác nữa, nên không cần nói lời khách sáo nữa đâu. Chuyện sau này tôi sẽ bảo thư ký liên hệ với anh. Thế nhé, chúng tôi đi trước đây.”

Khương Điềm nói xong, dẫn thư ký rời khỏi quán cà phê, trên đường đi bộ về công ty mà dáng vẻ cứ như có gió cuốn.

Thấy nhân viên chào hỏi, Khương Điềm cũng không để ý mà đi thẳng vào văn phòng, “Quá đáng thật, rõ ràng là ức h.i.ế.p chúng ta là công ty nhỏ mà! Uổng công ban đầu tôi còn nghĩ anh ta là người tốt chứ, đúng là nhìn nhầm người rồi!”

“Trưởng phòng, chị cũng đừng giận.” Thư ký an ủi, “Dù sao thì dự án cũng chưa chính thức khởi động, chúng ta cũng không có tổn thất gì. Ít nhất cũng đã nhìn rõ đối phương là người như thế nào rồi đúng không?”

Khương Điềm vẫn còn tức giận lắm, nhưng lời của thư ký đột nhiên khiến cô nhớ ra điều gì đó, “Đúng rồi, em đi nói với An Mịch là bản kế hoạch không cần viết nữa. Cả chuyện này nữa, nói với quản lý, hẹn một thời gian rồi giải quyết triệt để chuyện này đi. Bây giờ tôi nhắc đến chuyện này là lại tức, quá đáng thật!”

Nhìn Khương Điềm tức giận, thư ký thở dài bất lực, “Chị cũng nguôi giận đi, tức giận hại sức khỏe lắm. Vậy em bây giờ đi nói với An Mịch đã nhé.”