Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách sắp xếp khó hiểu cùng nụ cười như có như không trên mặt Khương Điềm khiến trái tim Nguyên Tiêu không kiểm soát được mà run lên, nhưng anh ta vẫn đi đến sofa ngồi xuống, ánh mắt dịu dàng nhìn người trước mặt.
“Sao dạo này em lại khác thường như vậy?”
Khương Điềm sẽ không tiết lộ chuyện Lục Cẩn Đường điều tra anh ta sau lưng, cô chỉ đan hai tay vào nhau, thờ ơ trả lời người trước mặt.
“Chúng tôi cần giữ khoảng cách, bên cạnh tôi đã có Lục Cẩn Đường rồi, đương nhiên tôi cần xử lý một chút các mối quan hệ bạn bè khác giới xung quanh.”
Không ngờ Khương Điềm lại có thể nói ra lời giải thích như vậy, vẻ mặt Nguyên Tiêu cứng đờ, nhanh chóng khôi phục bình thường, nhấp một ngụm cà phê trước mặt rồi mới mở miệng.
“Em cũng nói chúng ta là mối quan hệ bạn bè đơn thuần, anh nghĩ Lục Cẩn Đường không phải người hay ghen, sao có thể thực sự lo lắng về việc anh và em qua lại.”
Như thể đã sớm đoán được Nguyên Tiêu sẽ trả lời như vậy, trên mặt Khương Điềm vẫn treo nụ cười như có như không, vẻ mặt thờ ơ như thể mọi chuyện trước mắt không liên quan nhiều đến mình.
Cô chỉ thờ ơ xòe tay với người trước mặt, ý bảo mọi chuyện không liên quan đến Lục Cẩn Đường như anh ta nói, chậm rãi mở miệng, mỗi chữ nói ra như những cây kim sắc nhọn đ.â.m vào trái tim đối phương.
“Những chuyện này không liên quan đến Lục Cẩn Đường. Một khi hai chúng tôi đã ở bên nhau, tôi phải có ý thức này, dù đối phương không bày tỏ ý nghĩ đó với tôi, tôi cũng phải tuân thủ tình cảm giữa hai chúng tôi, cho đối phương đủ cảm giác an toàn.”
--- Chương 346 ---
cùng tham gia cuộc họp tổng kết tháng.
Cảm giác an toàn là thứ không phải ai cũng dễ dàng có được, và sự dịu dàng, tin tưởng của Lục Cẩn Đường khiến cô không muốn dây dưa thêm với người đàn ông trước mặt một đằng sau lưng một nẻo này nữa.
Cô nâng cốc cà phê chạm vào cốc cà phê của Nguyên Tiêu đặt trước mặt: “Uống xong cốc cà phê này, chút quan hệ còn sót lại giữa tôi và anh Nguyên sẽ kết thúc. Sau này, tôi hy vọng anh có thể cử người khác đến tiếp quản các dự án giữa chúng ta.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Không ngờ Khương Điềm lại tuyệt tình đến vậy, thậm chí còn tước đoạt cả cơ hội gặp cô trong công ty, phản ứng duy nhất của Nguyên Tiêu là há hốc miệng nhìn người trước mặt, có vẻ khó xử không biết phải trả lời thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng, anh ta chỉ có thể chua chát nhếch khóe môi nhìn người trước mặt, giọng trầm thấp rõ ràng một cách bất thường trong văn phòng yên tĩnh.
“Anh cũng không ngờ trong lòng em, anh lại là một sự tồn tại như vậy, thậm chí còn đáng để em vì không muốn Lục Cẩn Đường hiểu lầm mà cố ý giữ khoảng cách với anh.”
Nói đến đây, Nguyên Tiêu mới hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì, anh ta khẽ cười, nghiêng người về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, gần đến mức Khương Điềm còn cảm nhận được hơi thở ấm áp từ đối phương phả vào.
“Em sẽ không phải là thật sự thích anh đấy chứ? Nếu không sao em lại có thể vì một người mà em tự cho là lốp dự phòng, đích thân nói rõ với anh là sau này đừng tiếp tục qua lại nữa.”
Không ngờ Nguyên Tiêu lại hiểu lầm ý mình, Khương Điềm cũng không có ý định biện minh, cô đứng dậy nhìn xuống khuôn mặt đối phương, khí chất nữ cường nhân đó vô cùng quyến rũ.
Cảnh tượng này cũng coi như đã hoàn toàn dập tắt sự phẫn uất của Nguyên Tiêu vừa rồi, anh ta ước gì mắt mình có thể b.ắ.n ra sao, nhìn đối phương: “Em bây giờ thật sự quá ngầu, em càng như vậy anh càng mê em.”
Tâm trạng vừa rồi được cô dày công tạo dựng đã bị Nguyên Tiêu chặn họng bằng một câu nói khiến cô không biết phải trả lời thế nào, cô bực bội đảo mắt nhìn người trước mặt, bực bội quay người đi đến cửa văn phòng.
Vừa mở cửa, một đống người ùa ra đổ rầm trước mặt cô, những người đáng lẽ phải đang làm việc ở chỗ của mình thì giờ lại đang nằm rạp ở cửa nghe lén.
Quá trình ra oai thật đúng là đầy trắc trở, Khương Điềm bất lực lắc đầu, đá nhẹ vào chân người gần mình nhất để nhắc nhở.
“Lát nữa đưa anh Nguyên về.”
Sau đó, cô nhấc chân đi xuống lầu, cô bây giờ một chút cũng không muốn dây dưa gì với Nguyên Tiêu, ban đầu cô nghĩ với thân phận của Nguyên lão, anh ta sẽ không quá hứng thú với chiếc hộp.
Bước ra khỏi studio, cô hít một hơi thật sâu, tựa vào tủ kính bên cạnh, nhìn những người đi lại vội vã, lại có chút ghen tị với họ vì có thể sống một cuộc sống bận rộn mỗi ngày.
Hít một hơi thật sâu, cô cúi đầu đá những viên đá nhỏ trước mặt, lẩm bẩm tự nói với mình: “Trong thế giới của họ, rốt cuộc là bao nhiêu tiền mới thật sự cảm thấy thỏa mãn!”
“Ai lại ghét tiền mình nhiều chứ? Cho dù là người có tiền hay không có tiền, tất cả mọi người đều cảm thấy tiền của mình không đủ nhiều.”
Tiếng nói đột nhiên vang lên bên tai làm Khương Điềm giật mình nhảy sang một bên, lo lắng quay đầu nhìn Bạch Nhiên không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh mình.