Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa ra những chuyện này Lục Cẩn Đường đều biết cả, nhưng một người được mệnh danh là “thùng giấm” như anh sao có thể nhịn được đến tận bây giờ mà không nói ra chứ? Trong lòng cô không khỏi dấy lên chút nghi hoặc, nhìn người trước mặt, cô hé miệng mấy lần nhưng vẫn không thể diễn tả rõ ràng suy nghĩ của mình.
Khương Điềm nhận thấy thái độ của Tần Hàm Vũ, chỉ nghĩ rằng đó là do thái độ của Lục Cẩn Đường quá tệ. Cô đưa tay nhẹ nhàng chạm vào người bên cạnh, cố gắng nói bằng giọng đủ để hai người nghe thấy: “Anh đối với Tần Hàm Vũ tốt hơn một chút đi, anh xem cậu ta bị anh dọa cho thành ra cái bộ dạng gì rồi kìa?”
Quả nhiên, một câu nói của Khương Điềm chính là giọt nước tràn ly đối với Tần Hàm Vũ. Anh ta thẳng thừng ném chai nước suối trong tay vào người Lục Cẩn Đường: “Giờ này anh nên ngồi trên xe giám sát đi chứ, sao lại ở đây nói chuyện với Khương Điềm?”
“Giám sát? Hai người không phải là muốn làm chuyện gì mờ ám đó chứ? Tôi nói cho hai người biết, tuyệt đối không được làm chuyện gì phạm pháp đâu đấy!”
Sự quan tâm của Khương Điềm khiến hai người bật cười thành tiếng. Tần Hàm Vũ bật cười giải thích với người bên cạnh: “Cô cứ yên tâm đi, sao hai bọn tôi có thể làm chuyện phạm pháp chứ?”
“Vậy thì tốt.”
Bình thường cô ấy sẽ không can thiệp vào chuyện của đối phương, chỉ cần Lục Cẩn Đường không bị cảnh sát bắt đi thì anh ấy ra ngoài làm gì cô cũng sẽ không quá bận tâm.
Vẫn là thái độ 'phật hệ' như vậy, đến cả Tần Hàm Vũ cũng có chút xót xa cho người bên cạnh. Anh ta khẽ nhìn Khương Điềm một cách cẩn trọng rồi thấp giọng an ủi: “Tôi nói này, cô cũng không thể mãi như vậy được. Dù sao thì nghề nghiệp của Lục Cẩn Đường nhà cô cũng có chút nguy hiểm, cô không quan tâm chút nào sao?”
“Lục Cẩn Đường có năng lực tự mình xử lý tốt những chuyện này. Hơn nữa, ngành nghề của hai chúng tôi khác nhau quá nhiều, dù cho tôi có muốn giúp đỡ đến mấy thì cuối cùng cũng có thể 'làm ơn mắc oán', thà cứ yên lặng ở bên cạnh anh ấy, khi nào anh ấy cần thì an ủi một chút là được.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đây chính là điểm quyến rũ của Khương Điềm. Cô không giống những người phụ nữ khác chỉ biết tạo ra sự lãng mạn cho Lục Cẩn Đường, nhưng cô vẫn có thể dùng những lời nói khô khan như vậy để chiếm trọn trái tim anh.
“Hay, chiêu này của cô thật sự quá cao tay, chỉ tiếc là tôi không sớm quen cô, nếu không thì sao có thể để Lục Cẩn Đường có cơ hội chứ.”
Lời khen của Tần Hàm Vũ khiến Khương Điềm có cảm giác bay bổng như tiên. Cô quay đầu, kiêu ngạo hếch cằm với Lục Cẩn Đường bên cạnh, bộ dạng đáng yêu ấy vẫn khiến người ta không nhịn được mà bật cười.
Lục Cẩn Đường lúc này cũng tràn đầy ghen tuông, chỉ là kéo người bên cạnh nhanh chóng đi về phía cửa khách sạn, chỉ để lại một mình Tần Hàm Vũ đứng ngượng nghịu tại chỗ không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khương Điềm bị kéo ra một cách thô bạo, không nhịn được lầm bầm: “Anh bây giờ sao mà thái quá thế! Đến mức còn ghen trước mặt Tần Hàm Vũ, em thật sự không biết anh nghĩ gì nữa.”
“Anh thích em, đương nhiên anh sẽ cảm thấy cả thế giới này đều có thể thích em.”
Một câu nói như vậy khiến Khương Điềm không biết phải phản ứng thế nào, cô ngượng ngùng nuốt nước bọt, cũng không dám nói thêm gì nhiều. Dù sao thì, anh ấy vẫn nói ra những lời này với cô.
Cứ thế, cô ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Lục Cẩn Đường, trên mặt là vẻ dịu dàng hiếm thấy, khiến Lục Cẩn Đường khi quay đầu lại cũng không khỏi có chút thất thần.
Đối mặt với việc Lục Cẩn Đường đột nhiên dừng bước, Khương Điềm vẫn không nhịn được mà đầy vẻ khó hiểu nhìn người trước mặt. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô rồi kéo cô đi về phía bãi đỗ xe.
Vừa đi anh vừa thấp giọng nhắc nhở người bên cạnh: “Đi theo anh, anh có một bí mật muốn nói cho em biết.”
Đột nhiên nghe thấy lời bóng gió về một bí mật nhỏ từ Khương Điềm, Lục Cẩn Đường cũng ít nhiều cảm thấy hứng thú, anh liền tăng tốc bước chân, đuổi kịp cô rồi cùng đi về phía bãi đỗ xe.
Lục Tâm Manh đứng dưới khán đài nhìn An An vừa rồi tỏa sáng lấn át mọi người, cũng bật cười thành tiếng. Khi An An bước xuống, cô ấy lập tức kéo người bạn thân ra ngoài.
Lục Tâm Manh hiểu rõ nhất bản chất của An An là như thế nào, khả năng khiến người khác phải kinh ngạc vừa rồi đã thực sự tạo ra một cú sốc lớn cho cô.
Cô kéo An An đi về phía bãi đỗ xe. An An bị lôi kéo đi một cách thô bạo, chỉ cảm thấy tủi thân, ngồi trên ghế phụ lái với vẻ mặt kích động nói.
“Thế nào? Khả năng của tôi hôm nay có làm cậu giật mình không? Tôi biết ngay là tôi làm được mà.”
Nhìn biểu cảm của cô bạn thân, Lục Tâm Manh hiếm khi nhíu chặt mày, tiến lên nắm chặt cổ tay cô hỏi.
“Nếu cậu sớm có thể như vậy thì ban đầu tôi hà tất phải mặt dày nhờ Khương Điềm cầu xin huấn luyện cho cậu làm gì.”