Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Cẩn Đường cuối cùng cũng chịu nhượng bộ vào lúc này. Khương Điềm đương nhiên phải biết đủ mà dừng lại. Cô kiễng chân, một nụ hôn dịu dàng rơi thẳng lên chóp mũi người đàn ông. Dáng vẻ gian kế đã thành của cô vẫn khiến người đàn ông rất hài lòng, vẻ u ám trên mặt anh cũng tan biến hoàn toàn, anh chỉ cưng chiều véo nhẹ chóp mũi người trước mặt.
--- Chương 364 ---
Vẫn còn rất gian nan
“Nếu em chủ động như vậy, vậy thì anh hoàn toàn có thể đồng ý yêu cầu này của em. Nhưng trước khi đi, em vẫn nên tắm rửa sạch sẽ mùi hôi trên người đi, nằm trên giường cả ngày thật sự quá hôi rồi.”
Không hiểu sao lại bị ghét bỏ vào lúc này, Khương Điềm mới chợt nhớ ra, nâng cổ tay lên ngửi mùi trên người. Đúng là như người đàn ông nói, mùi vị thật sự khó ngửi.
Nghĩ vậy, cô không chút do dự đứng dậy đi về phía phòng tắm, chỉ để lại Lục Cẩn Đường một mình đứng đó bật cười, xoa xoa chỗ vừa bị Khương Điềm hôn, cảm giác tê dại lập tức lan khắp cơ thể.
Thì ra cảm giác được cô gái nhỏ này chủ động lại như thế này. Cún con đã bị bỏ rơi cả ngày rồi, cuối cùng nó không kiềm chế được nỗi nhớ "người xúc phân" trong lòng, cái thân hình cục mịch của nó cố chen qua khe cửa.
Nó ve vẩy cái đuôi nhỏ, còn chưa kịp đi đến bên giường đã bị ánh mắt lạnh lùng của Lục Cẩn Đường dọa sợ không dám tiến lên. Nó tủi thân rên ư ử một tiếng rồi vẫn bò về phía tổ ấm ấm cúng của mình.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm nhanh chóng ra khỏi phòng tắm, chỉ mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản rồi giục người bên cạnh nhanh lên.
“Đi thôi, em đã thay quần áo xong rồi, chúng ta đi tìm An An thôi.”
Chưa bao giờ thấy Khương Điềm vội vã như vậy, Lục Cẩn Đường cũng không tiện lề mề nữa. Anh đứng dậy, cúi người trực tiếp bế cô vào lòng. Dáng vẻ cưng chiều đó thực sự khiến Khương Điềm cảm thấy mình bây giờ đúng là một người tàn tật.
Không hề thích cảm giác này chút nào, Khương Điềm còn chưa kịp nói gì thì cún con đã đi trước một bước, chạy đến bên cạnh Lục Cẩn Đường cọ cọ vào người anh, dáng vẻ như muốn nói: "Các người đã mấy ngày không đưa tôi ra ngoài rồi, lần này dù thế nào cũng phải đưa tôi đi cùng."
Nhưng Lục Cẩn Đường chẳng nể nang gì bé cưng. Anh không chút do dự bước một bước dài về phía trước, quay đầu trừng mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cún con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Hôm nay chúng ta không có thời gian đưa mày ra ngoài, mày tự ở nhà đi một vòng là được rồi.”
Lần nữa bị ghét bỏ, cún con vẫn hướng ánh mắt cầu cứu về phía Khương Điềm, người rất mực cưng chiều mình. Nhưng lúc này, tâm trí cô hoàn toàn chìm đắm trong nỗi buồn vì bị coi như người tàn tật, hoàn toàn không nghe thấy tiếng cún con.
Lục Cẩn Đường cúi đầu nhìn Khương Điềm mãi không lên tiếng, chỉ coi như cô cũng mặc định đồng ý với cách làm của mình. Anh sải bước dài ra khỏi nhà, tiếng đóng cửa mạnh mẽ cũng ngăn cách tiếng rên rỉ tủi thân của cún con.
Đứng trong thang máy, Khương Điềm mới nhớ ra phải phàn nàn với người bên cạnh: “Em nói anh thật sự không đến mức như vậy chứ, em đâu có tàn tật, anh cứ luôn bế em thế này…”
Không đợi Khương Điềm nói hết lời phản đối, một câu đe dọa của Lục Cẩn Đường đã thành công chặn miệng cô: “Nếu em muốn đi tìm An An, bây giờ thì ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay anh
đi, nếu không thì chúng ta bây giờ sẽ về nhà.”
So với An An, Khương Điềm càng muốn ra ngoài đi dạo hơn. Cô đã bị giam trong phòng quá lâu, thật sự rất khó chịu, kiểu gì cũng phải ra ngoài hít thở không khí trong lành chứ!
Đương nhiên, cái suy nghĩ "đen tối" này không thể nói cho Lục Cẩn Đường. Cô chỉ vội vàng giải thích với người trước mặt một câu: “Không được, bây giờ người em quan tâm nhất vẫn là An An.”
Khương Điềm sở dĩ có thể nói ra câu này cũng là vì đã thỏa hiệp với người trước mặt, bởi vì cô không có dũng khí để tranh cãi gì với anh. Trong bất đắc dĩ, cô chỉ đành giữ nguyên tư thế này mà xuống lầu.
Trên đường đi, Khương Điềm lại khoa trương hạ cửa kính xe xuống. Nếu không phải có người phía sau kéo lại, cô còn muốn thò cả nửa thân trên ra ngoài cho hả dạ.
Thực sự không thể chịu nổi dáng vẻ kích động đến tột độ của Khương Điềm lúc này, Lục Cẩn Đường dùng sức kéo mạnh người cô vào ghế ngồi. Chưa đợi Khương Điềm kịp phản ứng, anh đã đóng cửa kính xe trước mặt cô.
Động tác bất ngờ này khiến Khương Điềm không có chút chuẩn bị nào, đầu cô cũng không kiểm soát được mà đập sang một bên. Cơn đau nhức nhối khiến mặt cô tái nhợt.
Cô đau đớn rên rỉ một tiếng, xoa xoa vài cái vào chỗ bị đập có chút đau. Cô ngồi thẳng người, vẻ mặt khó chịu nhìn chằm chằm vào những chiếc xe không ngừng bị vượt qua phía trước mà không nói một lời. Cô gái nhỏ kích động trên đường vừa nãy đã biến mất không dấu vết.