Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Nhiên vừa tắm xong, hơi nóng trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, anh ta tùy tiện quấn khăn tắm ngang hông, bước ra khỏi phòng tắm, ngồi trên ghế sofa châm một điếu thuốc chậm rãi hút. Tiếng điện thoại reo, Bạch Nhiên ngậm thuốc vào miệng nghe máy: “Alo?”
Đầu dây bên kia nói gì đó, Bạch Nhiên bật cười, khói thuốc tràn vào cổ họng khiến anh ta ho sặc sụa, ho một lúc lâu mới lau đi những giọt nước mắt sinh lý ở khóe mắt. “Khụ, cứ, cứ để anh ta tra đi, lũ ngốc đó chắc chắn không tra ra được gì đâu, khụ khụ, các người cũng giúp họ nhiều vào, để anh ta tra được càng nhiều thông tin càng tốt.”
Đầu dây bên kia nói thêm hai câu, Bạch Nhiên liền dập tắt điếu thuốc: “Biết bịa chuyện không? Chuyện này cũng phải để tao dạy à?”
Cúp điện thoại, Bạch Nhiên đưa điếu thuốc vào miệng, phát hiện mình vừa dập tắt nó, liền tiện tay vứt sang một bên, rồi châm một điếu khác.
Tô Bội thường đến công ty muộn hơn nhân viên bình thường một chút, cho nên lúc đang ngủ bị đánh thức, Tô Bội lúc này tức đến muốn chửi bới. Nghe điện thoại, Tô Bội sững sờ, vội vàng xuống giường mặc quần áo.
Đến công ty, Tô Bội vừa bước vào, cả công ty như đang khóc tang, một tiếng ai oán vang lên. Thấy Tô Bội đến, mọi người vội vàng tiến lên: “Tổng tài Tô, tất cả bản vẽ của chúng ta đều mất hết rồi, hơn nữa rất nhiều hình ảnh sản phẩm đã hoàn thiện nhưng chưa công bố cũng bị lộ ra ngoài rồi ạ.”
“Sao có thể như vậy?” Tô Bội mặt tái mét lùi lại một bước, “Bản sao đâu? Phải có bản sao chứ?”
“Ngoài một số bản mang về nhà làm thì không còn gì nữa ạ.” Một nhà thiết kế nói.
Tô Bội chợt nhớ ra mình còn một bản sao lưu toàn bộ bản vẽ của công ty: “Mọi người đừng hoảng, đợi tôi một lát.”
Chạy đến văn phòng của mình, Tô Bội lấy két sắt ra, tay run đến mức không thể bấm đúng mật khẩu, bấm sai mấy lần mới nhập đúng. Lấy USB ra cắm vào máy tính, một màn hình trắng xóa hiện ra.
Tô Bội lúc này hoảng sợ đến mức da đầu tê dại, giày cao gót cũng đứng không vững, suýt nữa ngã, may mà thư ký đỡ được cô ta. Cô ta sững sờ một lúc lâu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Đúng! Camera!! Két sắt của tôi có người động vào, đi kiểm tra camera xem có ai đến không.”
Cùng thư ký đến phòng an ninh, nhân viên phòng an ninh cũng vẻ mặt cay đắng nhìn Tô Bội: “Xin lỗi Tổng tài Tô, tối qua có người hack hệ thống camera, hai tiếng sau mới sửa xong ạ.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Ai làm, rốt cuộc là ai làm...” Tô Bội lẩm bẩm, lần này sẽ tổn thất mấy trăm vạn, không chỉ mấy trăm vạn, mà còn cả những hình ảnh sản phẩm đã thiết kế trước đó bị lộ ra, lại thêm mấy trăm vạn nữa, đền cả công ty cũng không đủ.
--- 048 ---
Buổi họp báo đau đầu
Điện thoại đột nhiên reo, Tô Bội vội vàng nghe máy, im lặng một lát, rồi cô ta dập mạnh điện thoại: “Khương Điềm!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tôi ra ngoài một chuyến.” Tô Bội nói.
“Thế, thế nếu bên đối tác gọi điện đến thì sao ạ, Tổng tài Tô?” Có người hỏi.
“Bảo họ đợi!!” Tô Bội không quay đầu lại nói, bước nhanh ra ngoài.
Xe khởi động, Tô Bội đạp ga, không chú ý đ.â.m vào xe người khác. Tô Bội lúc này không rảnh bận tâm chuyện đó, lùi xe lại rồi lại tiếp tục phóng đi.
Trên đường liên tục vượt xe, vượt nhiều đèn đỏ, đến cổng Thịnh Thiên Trang Trí, bất chấp sự ngăn cản của bảo vệ mà xông thẳng vào.
“Khương Điềm đâu? Khương Điềm ở đâu?” Tô Bội vừa đi vừa la lớn.
Khương Điềm nghe thấy động tĩnh liền bước ra: “Sao vậy? Có chuyện gì?”
Tô Bội thấy Khương Điềm ra, điên cuồng vung tay định tát vào mặt Khương Điềm, nhưng bị Đinh Thành chặn lại: “Cô có chuyện gì thì xin hãy nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay động chân.”
“Anh là cái thá gì?!” Tô Bội trợn mắt nhìn Đinh Thành muốn giằng tay ra.
Có lẽ là do đã đi theo Lục Chí Đình, Đinh Thành vốn nhút nhát sợ sệt giờ đây đã thẳng lưng: “Cô đừng quản tôi là ai, tóm lại ở Thịnh Thiên chúng tôi muốn đánh người là không được!”
Khương Điềm cũng nhìn Tô Bội: “Cô phát điên cái gì đấy?”
“Có phải cô không?!” Tô Bội tức đến mức mắt đỏ ngầu, trợn mắt nhìn Khương Điềm, “Có phải cô đã bảo Lục Chí Đình làm như vậy không?!”
“Cô đang nói gì vậy? Làm cái gì cơ?” Khương Điềm vẻ mặt mơ hồ, nhưng trong lòng đại khái đã đoán được tối qua Lục Chí Đình chắc chắn đã làm gì đó.
“Cô bảo Lục Chí Đình hack hệ thống công ty chúng tôi, còn đăng cả hình ảnh sản phẩm đã hoàn thiện lên mạng, có phải cô đã bảo Lục Chí Đình làm vậy không?!” Tô Bội cố sức giằng tay nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay Đinh Thành: “Anh bỏ tôi ra!”
“Tôi không bảo anh ấy làm vậy, nhưng Tô Bội à, cô đáng đời!” Khương Điềm lùi lại một bước, tránh cho nước bọt của Tô Bội b.ắ.n vào mình, “Là cô gây sự với tôi trước, bây giờ như vậy, không phải là báo ứng của cô sao?”
“Cô nói lại lần nữa xem!!” Giọng Tô Bội vốn đã the thé, tiếng hét này phát ra giống như tiếng thìa cạo tường vậy.
Khương Điềm lười tranh cãi với Tô Bội, vẫy tay gọi bảo vệ.