Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo vệ đến, mỗi người giữ một cánh tay Tô Bội lôi ra ngoài: “Khương Điềm tao nhất định phải cho mày biết tay!! Mày cười không được bao lâu nữa đâu!!” Tô Bội bị bảo vệ kéo ra ngoài, vừa đi vừa la làng với Khương Điềm.

Đợi đến khi Tô Bội cuối cùng cũng bị lôi ra ngoài cửa, Khương Điềm vỗ vỗ tay: “Xin lỗi mọi người nhé, mọi người cứ tiếp tục làm việc, lát nữa tôi sẽ mua trà sữa đền tội cho mọi người.”

Tô Bội bị bảo vệ lôi ra ngoài, chỉnh lại mái tóc và quần áo lộn xộn, nhấc điện thoại định gọi, đột nhiên nghe thấy tiếng còi cảnh sát: “Không được động đậy! Chúng tôi nhận được tin báo của người dân, nói rằng cô đã lái xe quá tốc độ và vượt năm đèn đỏ liên tiếp, xin mời cô về đồn một chuyến.”

Sau một hồi giáo dục dài dòng và bị phạt tiền, bị tước bằng lái xe, Tô Bội không dám gọi điện cho nhà họ Tô, liền gọi cho Bạch Nhiên. Một tiếng sau, Bạch Nhiên đến đồn cảnh sát đón Tô Bội đi.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Hôm nay cô đến công ty Khương Điềm gây sự à?” Bạch Nhiên hỏi.

“A Nhiên, sao anh không quan tâm chuyện công ty em và chuyện của em, tại sao lại hỏi về người phụ nữ Khương Điềm đó trước?! Tô Bội nhìn Bạch Nhiên: “Anh có biết công ty em bây giờ đang đứng trước nguy cơ phá sản không?”

“Đây không phải là cô tự chuốc lấy sao?” Bạch Nhiên không thèm nhìn Tô Bội nói, “Không phải cô là người đầu tiên đi gây khó dễ cho Khương Điềm nên mới bị trả thù sao?”

“Nhưng mà A Nhiên, em làm tất cả là vì anh mà!” Tô Bội nói, “Anh không phải muốn cướp đi tất cả của Lục Chí Đình sao? Em đang giúp anh mà!”

Bạch Nhiên dừng xe nhìn Tô Bội: “Tôi cần cô giúp để cướp đi những gì Lục Chí Đình đang có, chứ không phải những gì Khương Điềm đang có!!”

“Nhưng mà, Khương Điềm và Lục Chí Đình không phải đang ở bên nhau sao? Vậy Lục Chí Đình và Khương Điềm chẳng phải đều như nhau sao?” Tô Bội uất ức nói.

“Không giống nhau!! Bọn họ không giống nhau!!” Bạch Nhiên giơ tay về phía Tô Bội, rồi dừng lại, hạ xuống, “Khương Điềm sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi!!”

“A Nhiên...” Tô Bội nhìn Bạch Nhiên, “Anh có phải là...”

“Là thì sao?” Bạch Nhiên nói, “Cô đến giờ đã làm được chuyện gì chưa? Toàn là gây rắc rối cho tôi thôi!!”

Những giọt nước mắt Tô Bội cố nín nhịn cả ngày cuối cùng cũng rơi xuống: “Đối với anh, em chỉ có giá trị lợi dụng thôi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vì lý do mẹ mình, Bạch Nhiên ghét nhất nhìn phụ nữ khóc, bực bội đập tay vào vô lăng: “Cô đi trước đi, tôi muốn yên tĩnh một chút.”

“Được.” Tô Bội lau nước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi dừng lại, “A Nhiên, anh có thể đưa em đến công ty không? Hoặc một chỗ gần đó dễ bắt xe buýt.”

Bĩu môi đầy sốt ruột, Bạch Nhiên lái xe đến một trạm xe buýt, “Xuống xe đi.”

Tô Trường Thanh vốn đang ở văn phòng xem bản thiết kế sản phẩm do thư ký đưa tới, ông ta mắt híp lại dâm dê nhéo một cái vào đùi cô thư ký. Cô thư ký trông rất kiều diễm, mặt cũng đỏ ửng đưa tình liếc mắt với Tô Trường Thanh.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên, Tô Trường Thanh ra hiệu cho thư ký đừng nói gì, vừa xoa đùi cô thư ký vừa bắt máy, “Alo? Bội Bội à, có chuyện gì?”

Sững sờ một lúc rồi đập bàn đứng dậy, “Cái gì?! Phá sản rồi?!”

Tô Bội ở đầu dây bên kia khóc không thở nổi, Tô Trường Thanh đẩy cô thư ký ra, chăm chú lắng nghe Tô Bội nói.

Tô Bội đã bỏ qua chuyện mình chủ động tính kế Khương Điềm trước, chỉ nói Khương Điềm thấy cô không vừa mắt nên đi mách Lục Chí Đình, rồi Lục Chí Đình cho người tấn công hệ thống công ty cô.

Tô Trường Thanh nghe xong, mạnh mẽ đập bàn một cái, nói: “Con nhỏ này đúng là làm loạn rồi!! Một loại cỏ dại bám vào cây đại thụ mà cứ ngỡ mình giỏi giang lắm sao?! Tôi phải đi tìm nhà họ Lục đòi một lời giải thích!!”

“Bố!! Khoan đã!” Tô Bội vội vàng gọi Tô Trường Thanh lại, “Không cần tìm nhà họ Lục đâu, bố chỉ cần giúp con giải quyết chuyện này là được rồi, nhà họ Lục quyền thế như vậy, chúng ta không thể chọc vào đâu.”

“Sao mà được? Bội Bội con đừng lo, mặc dù Chí Đình để mắt đến cô ta nhưng chú Lục con thì không đâu. Bố sẽ đi nói chuyện với chú Lục, biết đâu không chỉ giúp con trút giận mà còn có thể khiến chú Lục biết được đức hạnh của người phụ nữ đó.”

Tô Trường Thanh trong lòng đã tính toán đâu ra đấy, “Đến lúc đó chắc chắn sẽ không để cô ta gả cho Chí Đình, thế thì vị trí con dâu hoàn hảo của nhà họ Lục chẳng phải sẽ thuộc về con sao?”

“Không cần đâu bố, anh Chí Đình vốn dĩ không nghe lời chú Lục, bố không cần tìm chú Lục đâu.” Tô Bội giờ hơi hối hận vì đã kể chuyện này cho Tô Trường Thanh.

Nhưng nếu không nói với ông ta, một mình cô chắc chắn không thể vượt qua khó khăn này. Hiện tại, các cuộc gọi từ khách hàng muốn hoàn tiền cứ liên tục đổ về công ty. Tô Bội nói: “Bố cứ giúp con ra một thông báo để trì hoãn vài ngày là được rồi, không cần tìm chú Lục đâu.”