4
Hôn kỳ giữa ta và Lục Cảnh Trạm bị dời lên sớm hơn, Hoàng thượng còn đích thân dán hoàng bảng, thiên hạ đều hay tin.
Phụ thân ta vốn là Lễ bộ Thị lang, nay lại mang thêm thân phận hoàng thân quốc thích, địa vị của phủ Thị lang ta trong kinh thành cũng theo đó mà nước lên thuyền lên.
Mọi người ai nấy đều đến chúc mừng ta cùng phủ Thị lang, chỉ có khuê mật của ta — Trương Sở Sở — là lo lắng không thôi.
"Chi Nghi, tuy rằng ngươi gả vào hoàng gia, trở thành Thái tử phi, nhưng Thái tử kia thích nam sắc, nếu ngươi không sinh được hoàng tự, không có đứa con để dựa vào, thì chiếc ghế Thái tử phi này cũng khó mà giữ được lâu. Vạn nhất sau này bị tiểu yêu tinh nào đó hãm hại thì sao? Ngươi vẫn nên sớm sinh một đứa con mới vững chắc."
Ta cực kỳ đồng tình, hơn nữa Sở Sở có thể nghĩ đến điều này, chứng tỏ nàng cũng giống ta, trời sinh hợp mưu cầu hoạn lộ.
Ta nắm chặt tay nàng, "Thực ra Thái tử cũng rất tuấn tú, hơn nữa… khụ khụ, hắn cũng không phải hoàn toàn không thích nữ sắc. Hay là… Sở Sở, ngươi cùng gả vào cung với ta đi, vậy chúng ta còn có thể cùng nhau dạo chơi, chứ không sau này muốn gặp mặt cũng khó."
Sở Sở đau buồn thở dài, viền mắt ửng đỏ, "Ta cũng không nỡ xa ngươi, nhưng có ai lại mong phu quân mình nạp thêm người? Ngươi ngốc thật đấy! Ngươi chỉ nói với ta thôi, tuyệt đối đừng để người khác nghe được. Nếu Thái tử biết ngươi không để ý hắn nạp thêm người, e rằng hắn sẽ thật sự thả lỏng, không biết dừng lại mất."
Ta hơi ngẩng cằm lên, "Ngươi yên tâm, ta là chính phi, bản cung không chết, bọn họ vĩnh viễn chỉ là trắc phi."
Sở Sở: "……"
Kỳ thật, ta đương nhiên không muốn Lục Cảnh Trạm cưới thêm nữ nhân khác. Nhưng hắn là Thái tử… đừng nói Thái tử, ngay cả những kẻ có chút tiền tài, nhà ai chẳng ba thê bốn thiếp, hôm nay sủng Tây viện, mai lại sủng Đông phòng?
Dù dung mạo ta khuynh quốc khuynh thành, Lục Cảnh Trạm hiện giờ coi trọng ta, nhưng sợ rằng cũng chỉ là chuyện ba sớm năm chiều, quan lộ mới là điều trọng yếu.
Ta muốn kéo Sở Sở cùng đi.
"Sở Sở, chúng ta cùng nhau dấn thân hoạn lộ đi. Tương lai nếu Lục Cảnh Trạm lên… khụ khụ, thì hậu cung chính là thiên hạ của chúng ta, ngươi nghĩ xem, có phải rất tuyệt không?"
Sở Sở mím môi, "Ngươi muốn đi hoạn lộ, ta ủng hộ ngươi. Nếu thật sự có bản lĩnh, thì hãy mê hoặc Thái tử cả đời, đừng để hắn nhìn đến ai khác."
Ta nhịn không được trợn trắng mắt.
Sở Sở vẫn quá ngây thơ, nam nhân mà tin được thì heo cũng biết leo cây.
Ta phải tự dựa vào chính mình mà gầy dựng thiên hạ, việc cấp bách trước tiên, phải sớm sinh con.
……
Nửa tháng sau, vào ngày hoàng đạo, ta và Lục Cảnh Trạm thành hôn.
Mãi đến rất khuya đại hôn mới kết thúc, mệt muốn chết!
Đói sắp lả đi rồi.
"Tiểu Điệp, mau đi lấy gì ăn cho ta, ta muốn giò heo hầm giăm bông, còn có bánh bao nhân vỏ đậu hũ, không có thì…"
"Ôi trời ơi, điện hạ phi!" Tiểu Điệp bất đắc dĩ bật cười, "Người tưởng mình còn là tiểu thư chưa xuất giá sao? Nào có cô nương nhà ai ăn uống thế này chứ!"
"Nhưng ta đói, ta đói sắp chết rồi!" Ta hét to phản đối.
Đúng lúc đó, vang lên tiếng mở cửa.
Tiếp theo là giọng cung kính của Tiểu Điệp, "Thái tử điện hạ."
"……"
Hắn sao lại trở về lúc này?
Hoạn lộ của ta tuyệt không thể bị hủy chỉ vì mấy cái bánh bao nhân vỏ đậu hũ!
Một lát sau, dưới lớp hỉ khăn hiện lên một đôi giày thêu tinh xảo, Lục Cảnh Trạm vén khăn đỏ lên.
Hắn cũng khoác hỉ phục giống ta, kim quan buộc tóc, khí độ phi phàm, nói hắn là mỹ nam đã không đủ để hình dung, quả thực tựa yêu nghiệt nhân gian!
Nhưng đẹp không thể ăn no, ta vẫn đói.
Cả ngày nay chưa được ăn gì rồi!
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện