9
Đây là lần đầu tiên ta cãi nhau với Lục Cảnh Trạm. Vừa dứt lời, ta liền hối hận.
Tiểu Điệp đứng bên cạnh, mặt mày kinh hồn táng đởm, tựa như Diêm Vương đang kề sát đến nơi.
Trong bầu không khí căng thẳng đến mức ngạt thở, Lục Cảnh Trạm bỗng bật cười, đứng lên kéo ta vào lòng, rồi hôn mạnh lên môi ta.
"Đúng rồi, chính là thế."
"??"
Ta khó hiểu nhìn sang Tiểu Điệp, nàng ấy giơ hai ngón tay cái chụm vào nhau, ánh mắt ra hiệu nhìn về phía Lục Cảnh Trạm.
Ta hiểu rồi.
Ta ôm lấy cổ hắn, nhón chân lên hôn lại, "Cảnh Trạm, đừng cưới Tô Oánh Oánh nha, ta với nàng ta không đội trời chung đâu."
"Vậy nàng hôn ta thêm một lần nữa, ta sẽ đồng ý."
"Ta hôn mười lần luôn!"
Lục Cảnh Trạm bị ta hôn đến mức cười to, tiếng cười vang dội.
Buổi tối trước khi ngủ, hắn ôm ta vào lòng, ghé tai thì thầm: "Ngoài nàng ra, ta sẽ không cưới ai khác."
Vốn bị hắn giày vò mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu, vậy mà câu nói ấy khiến ta lập tức tỉnh táo, tim đập thình thịch, suýt nhảy ra ngoài.
Trước nay ta chưa từng có cảm giác này, giống như nuốt cả ngàn viên kẹo mạch nha, ngọt đến tận tim.
Ta rúc vào lòng hắn, "Vậy chàng không được lừa ta."
Lục Cảnh Trạm để cằm tựa lên đỉnh đầu ta, "Không lừa nàng."
Hắn nói sẽ không cưới Tô Oánh Oánh. Nhưng mấy ngày nay, cả cung đều đồn ầm lên rằng Tô Oánh Oánh sẽ gả cho hắn, còn muốn làm bình thê. Nhưng Lục Cảnh Trạm đã hứa với ta, hắn sẽ không cưới người khác.
Tiểu Điệp cũng an ủi: "Chủ tử, Tể tướng không giống người thường, con trai ông ta còn là phó tướng, Thái tử dù không muốn cũng phải khéo léo từ chối, người cứ cho Thái tử thêm chút thời gian."
Ta gật đầu, nhưng trong lòng vẫn bất an.
Sự thật chứng minh, trực giác của ta chính xác. Quả thật xảy ra chuyện.
Xuân đến, trong cung bắt đầu chuẩn bị xuân điền săn từ rất sớm, ta dĩ nhiên cũng được tham gia.
Sở Sở là con gái Đại tướng quân, cũng có tên trong danh sách.
Còn có cả Tô Oánh Oánh.
Ở ngoài cung, Sở Sở gặp ta vẫn hành lễ cẩn thận, nhưng Tô Oánh Oánh chỉ khẽ gật đầu, xong chẳng nói gì.
Thật quá vô lễ!
Ta muốn xông lên lý luận với nàng ta, nhưng bị Sở Sở kéo lại.
Nàng ghé tai ta, nhỏ giọng: "Giờ thời thế đặc biệt, biên cương loạn lạc, còn phải trông cậy ca ca Tô Oánh Oánh dẫn binh. Ngươi bây giờ không thể đắc tội nàng ta được, ngay cả Hoàng thượng cũng phải nhường nàng vài phần."
"Biên cương loạn lạc?" Ta thoáng run rẩy, "Sao ta không biết?"
"Ngươi ở hậu cung, Thái tử cố ý giấu, tất nhiên không hay."
Ta không hiểu, vì sao Lục Cảnh Trạm lại giấu ta chuyện này?
Nhưng Sở Sở nói không sai, lúc này không thể chọc giận Tô Oánh Oánh.
Bên kia đã bắt đầu săn, ta vội đi tìm Lục Cảnh Trạm rồi leo lên ngựa.
Lục Cảnh Trạm đi theo sau, căn dặn: "Nàng cẩn thận, cứ từ từ cưỡi, ta ở ngay sau. Nàng thích gì, ta bắt cho."
Ta quay đầu nhìn hắn, tim bỗng đập loạn.
Ánh nắng vàng rực phủ lên người hắn, như phủ một tầng hào quang thần thánh.
Mái tóc đen dài buộc cao bằng kim quan, từng lọn tung bay trong gió, phiêu dật tiêu sái, cặp lông mày kiếm cùng đôi mắt đào hoa kia ẩn chứa nụ cười dịu dàng…
Ta chợt nhận ra, hình như… ta đã yêu hắn mất rồi.
Không phải vì hắn là Thái tử, không phải vì hắn là phu quân ta, mà là vì chính con người hắn.
A a… thật xấu hổ!
Ta gật gật đầu, quay đầu lại, giục ngựa lao đi.
Ta hô to về phía sau: "Ta đi tìm Sở Sở chơi, chàng đừng theo!"
Ta không nói thì thôi, vừa dứt lời, Lục Cảnh Trạm lập tức đuổi theo.
Cái người này thật là…
"Ta muốn trò chuyện riêng với Sở Sở, chàng là nam nhân, theo làm gì?"
Lục Cảnh Trạm nheo mắt dò xét: "Ngươi nói chuyện với nàng ấy, mặt lại đỏ thế này làm gì?"
"……"
Đều là tại chàng đó!
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện