Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Trăng treo đỉnh đầu, lầu xanh mở cửa.
Ta khoanh tay đứng ngoài cửa phòng Chiêu Nguyệt, ngoài mặt bình thản như không nhưng trong lòng lo lắng vô cùng.
Vừa nãy, ta trơ mắt nhìn một lão già đầu to mặt lớn, trông hệt một tên h/áo s/ắc, dưới sự dẫn dắt của tú bà, bước vào phòng Chiêu Nguyệt.
Tuy Chiêu Nguyệt là nam nhân, nhưng việc nam nhân yêu nam nhân ở triều đại này cũng không phải chuyện hiếm lạ, hơn nữa, với gương mặt khuynh quốc khuynh thành đó của hắn, đừng nói là nam nhân, ngay cả ta cũng…
“Ối, bị đuổi ra ngoài rồi hả?”
Một giọng nói chẳng mấy dễ nghe c/ắt đ/ứt dòng suy tưởng chưa kịp bắt đầu của ta. Ta nhìn ra xa, mắt không thấy thì lòng không phiền.
“Sao vậy? Mấy ngày không gặp đã thành kẻ m/ù rồi à, có cần ta giúp ngươi báo với tú bà một tiếng không?”
Dao Tinh, là một trong những bộ mặt của Chiêu Dao lâu, có địa vị chỉ đứng sau Chiêu Nguyệt.
Ta không thể đắc tội, bèn đáp lại bằng vẻ mặt không cảm xúc: “Chỉ là phụng mệnh làm việc thôi.”
Dao Tinh nhìn ta, rồi lại nhìn cánh cửa đóng chặt, cau mày, ngh/iến răng nghi/ến lợi hỏi: “Tên mập c/hết ti/ệt đó lại tới nữa à?”
Ta nhướng mày, chớp chớp mắt, cô nương này có vẻ biết chuyện gì đó, đang định hỏi, thì bên trong cửa vang lên một tiếng hét nũng nịu: “Đừng mà!”
Từ hai chữ đơn giản ấy, ta nghe ra sự sợ hãi, nghe ra sự phẫn nộ!
Lời tú bà dặn vẫn còn văng vẳng bên tai.
Tên béo kia, ngươi dám!
Ta và Dao Tinh nhìn nhau, giây sau, cùng nhau tung chân đạp cửa.
Khi cánh cửa đổ sập, bụi bay tan đi, quang cảnh bên trong trở nên rõ ràng.
Người ta tưởng đang bị đè xuống, ra sức giãy giụa, lệ tuôn như mưa là một mỹ nhân đang mặc y phục chỉnh tề, đứng thẳng thớm.
Kẻ ta tưởng đang cười nham hiểm, vươn tay q/uỷ là một tên bạo chúa đang c/ởi trần, quỳ dưới đất, hai tay nâng niu đôi giày của mỹ nhân.
Lúc này, cả hai đều sững sờ.
Nhưng chỉ chốc lát sau, tên bạo chúa đã mau chóng đứng dậy, mặc áo vào, lấy lại bản chất bạo chúa của mình, còn mỹ nhân thì nhắm mắt lại, sắc mặt dần tối sầm.
Ôi không, đại, đại sự không ổn rồi!
Ta nhìn sang bên cạnh, Dao Tinh đã chạy mất dạng, không còn một chút tình nghĩa!
“Cái đó, ta chỉ là lo lắng, ha ha.” Ta lùi dần về phía sau, đỡ hai cánh cửa lên, “bụp” một tiếng, lắp lại cho ngay ngắn.
Một lát sau, bên trong cửa truyền ra một tiếng gầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tú bà! Mau cút lại đây cho lão tử!”
6.
Xem ra ta lại gây ra chuyện rồi, cũng may có Chiêu Nguyệt cầu tình, cuối cùng ta bị phạt vào nhà bếp chẻ củi một tháng.
Lúc Chiêu Nguyệt đến tìm ta, vừa vặn là ngày cuối cùng ta chịu phạt chẻ củi.
“Khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi, con gái mà chẻ củi…”
“Hả?” Tay trái ta đặt khúc gỗ, tay phải xách rìu, “cạch” một tiếng, khúc gỗ tách làm hai.
Lại thêm hai tiếng nữa, khúc gỗ hai mảnh tách ra làm bốn.
Ta lau mồ hôi trên trán hỏi: “Ngươi nói gì? Vừa nãy ta nghe không rõ.”
Vẻ mặt Chiêu Nguyệt có chút kỳ lạ, trầm mặc một lát mới nói: “Không, không có gì. Xem ra ngươi sống cũng không tệ.”
Ta gãi đầu, người này đặc biệt đến thăm ta ư? Hắn cũng thật tốt bụng!
Nhưng ta lại cảm thấy mình đã gây rắc rối cho hắn, ngại ngùng không dám nhìn thẳng, ấp a ấp úng hỏi:
“Vậy Dương đại nhân, sau đó, sau đó thì sao rồi?”
Dương đại nhân, chính là tên mập bị ta một cước đạp đổ chuyện tốt, lại có chút sở thích kỳ quái. editor: bemeobosua. Lúc tú bà mắ/ng ta có nhắc đến hắn hình như là một vị quan lớn trong bộ Hộ.
Chiêu Nguyệt đưa một chiếc khăn tay cho ta lau mồ hôi, khăn tay còn thoang thoảng hương thơm.
“Không cần bận tâm đến hắn, ta ở đây, hắn vẫn sẽ đến, chỉ là phải đợi thêm vài ngày thôi.”
“Thật xin lỗi…” Ta xưa nay luôn tin rằng làm sai thì phải nhận lỗi.
Mặc dù ta thấy Dương đại nhân quả đúng là cóc ghẻ mà đòi ă/n t/hịt thiên nga, nghĩ vậy, ánh mắt nhìn Chiêu Nguyệt không khỏi mang theo chút đồng cảm.
“Nghĩ gì vậy! Ta là bán nghệ không b/án t/hân!” Chiêu Nguyệt chắc là nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, dùng quạt nhỏ gõ lên đầu ta một cái.
Mắt người này thật là tinh.
“Ngươi mới đến thôi, vả lại hôm đó ngươi cũng không có lỗi lớn, lão già kia thật sự kinh tởm, một đôi giày tốt, vô cớ bị vấy bẩn.”
Lời này của Chiêu Nguyệt rõ ràng là đang an ủi ta, ta không khỏi cảm thấy cảm động.
Cũng là một người đáng thương, không biết bị b/án đến đây từ khi nào.
Nghĩ trong lòng thế nào, lời nói ra cũng như vậy.
“Ta không phải bị b/án đến đây.”
Chiêu Nguyệt cười, khuôn mặt được trang điểm lại toát ra vẻ anh tuấn: “Tiểu gia ta là tự nguyện đến đây!”
Hả? Hả—?!