Giang Nhượng có một bí mật.
Cậu đã thầm thích người từng theo đuổi anh trai mình.
Mỗi lần Âm Âm mang đồ ăn vặt hoặc quà đến, Giang Mẫn đều chẳng thèm nhìn, tiện tay quăng cho cậu:
“Giang Nhượng, em ăn đi.”
Giang Mẫn không thích Âm Âm, nhưng chưa bao giờ nói thẳng, khiến Âm Âm cứ tiếp tục vụng về thể hiện tình cảm.
Giang Nhượng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng vì phép lịch sự nên cũng phải “diễn kịch” giống như anh trai mình.
Cậu từng nghĩ Âm Âm thích kiểu người ôn nhu, dịu dàng, trầm tĩnh như Giang Mẫn.
Vì vậy cậu cũng bắt chước cô ấy, kiềm chế bản tính nóng nảy của mình.
Bạn bè xung quanh cậu đều nói: “Thời đại nào rồi còn chơi trò yêu đương trong sáng.”
Cậu chưa từng yêu ai, đối với tất cả xung quanh đều hờ hững.
Chỉ riêng trong chuyện thích Âm Âm, cậu đã dùng hết sự nghiêm túc của cả hai mươi năm cuộc đời.
Xung quanh ai cũng lấy số bạn gái từng quen làm thành tích khoe khoang, có những cô gái cố tình tiếp cận cậu, nhưng đều bị từ chối.
Có lần bạn thân khoác vai cậu cười cợt:
“Sao phải từ chối, chơi vui thôi mà, có mất gì đâu?”
Từ bao giờ, tình cảm chân thành lại trở thành thứ không dám thổ lộ?
Giang Mẫn mỗi tối đều gọi điện với các cô gái khác nhau.
Mỗi lần đi ngang phòng anh trai, Giang Nhượng lại đoán xem hôm nay người ở đầu dây bên kia là cô A, B, C hay D.
Chỉ tiếc rằng, Âm Âm vẫn tưởng mình là người đặc biệt nhất.
Cậu từng nhiều lần ám chỉ, nhưng dường như Âm Âm không bao giờ hiểu ra tầng nghĩa sâu hơn.
Khiến cậu hơi bất lực.
Có một lần, nhân lúc Giang Mẫn đi tắm, cậu lén mở WeChat của anh.
Quả nhiên, Giang Mẫn phân nhóm từng cô gái một cách rõ ràng.
Giang Nhượng trầm mặc một lát, rồi lén lút kéo tên Âm Âm ra khỏi nhóm đó.
Sau này, chuyện Giang Mẫn bắt cá nhiều tay vỡ lở, nhưng với Âm Âm lại là cú sốc quá lớn.
Cậu thấy cô khóc đến đỏ hoe cả mắt, trong lòng chỉ còn lại áy náy.
Có lẽ, cậu không nên làm vậy…
Hôm tiễn Âm Âm về, cô đánh rơi túi bùa bình an ở sân ga.
Một chiếc nhẫn bạc lăn ra từ bên trong.
Trên đó khắc hai chữ cái JM.
Thông minh như cậu, chỉ liếc qua là nhận ra: đó là nhẫn đôi.
Chủ nhân giữ gìn rất cẩn thận, nhẫn sáng bóng không một vết trầy.
Cậu cầm chiếc nhẫn ấy, lần lượt tìm kiếm các tiệm DIY bạc gần trường của Âm Âm.
Cuối cùng cũng tìm ra tiệm mà cô và Giang Mẫn từng đến.
Ông chủ thật tốt bụng, còn lưu cả thông tin khách hàng.
Cậu tìm thấy nickname của Âm Âm trên danh sách — hóa ra size tay cô là số 7.
Tay cô thật nhỏ.
Vì một chút tư lợi cá nhân, Giang Nhượng lại đặt làm một chiếc nhẫn nam đôi với chiếc ấy.
Đã từng yêu ai thì sao?
Đã làm nhẫn đôi với người khác thì sao?
Chính nhờ chiếc nhẫn ấy, cậu mới biết được size tay của Âm Âm.
Cậu sẽ tặng cô một chiếc nhẫn lớn hơn, đẹp hơn, lấp lánh hơn — khảm đầy kim cương.
Từ đó về sau, trong đôi mắt nhìn Âm Âm của Giang Nhượng…
ẩn giấu cả một ngọn núi lửa tuyết trắng.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện