Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi trốn trong nhà vệ sinh nữ khóc nức nở.

Bạn bè tưởng tôi bị đau bụng, nên đã vào phòng chơi trước.

Tôi khóc đến kiệt sức, chỉ còn có thể âm thầm nấc nghẹn.

Nên diễn tả cảm giác này thế nào đây?

Giống như người mỗi ngày đều nhắn chúc bạn sáng tốt lành, tối ngủ ngon, nhắc nhở bạn ăn đúng giờ, ngủ đúng giờ, luyện tập đều đặn, gọi điện đến tối muộn để nghe bạn lảm nhảm… đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống bạn.

Sự quan tâm, chăm sóc, săn sóc của người ấy, như bong bóng vỡ tan trong khoảnh khắc.

Bạn tưởng mình là người đặc biệt được anh ấy yêu thương.

Bạn tưởng trái tim chân thành của mình có thể sưởi ấm một tảng băng.

Nhưng thực ra, bạn chỉ là thú vui lúc rảnh rỗi của anh ấy mà thôi.

Khi bạn còn đang mơ mộng về một tương lai bên nhau, thì anh ấy đã bận rộn bên cạnh một cô gái khác, cùng nhau vượt qua sóng gió.

Tôi nhớ lại mỗi lần bạn bè trêu chọc tôi và Giang Mẫn, anh luôn mỉm cười, trả lời mập mờ:
“Tôi và Âm Âm là buộc chặt với nhau cả đời, không tách rời được đâu.
Chúng tôi không gấp, các cậu gấp gì chứ?”

Tôi cứ tưởng anh ngại vì là bạn bè nên không tiện tỏ tình, nên tôi chờ.

Chờ đến khi anh không kiềm chế được nữa.

Chờ đến khi anh đường hoàng giới thiệu mối quan hệ của chúng tôi trước mặt mọi người.

Chúng tôi, quen nhau tròn năm năm rồi mà…

Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi đứng trước bồn rửa tay.

Trong gương là một cô gái mặc váy trắng, tóc dài xõa vai, chỉ có đôi mắt là đỏ bừng, sưng húp đến không nhận ra.

Giang Mẫn thích những cô gái ngoan ngoãn, dịu dàng, đơn thuần như thỏ con.

Vì vậy tôi thu lại sự lãnh đạm của bản thân, cố hết sức ngụy trang thành một đóa hoa dành dành bên cạnh anh.

Trước mặt anh, tôi không hút thuốc, không uống rượu, không nói bậy, chơi game cũng giả vờ là gà mờ.

Anh luôn vừa cười bất đắc dĩ vừa bảo vệ tôi:
“Không có tôi ở đây, mấy người liền bắt nạt Âm Âm thế này à?”

Nhưng nhìn ra được, anh rất thích cảm giác đó.

Song giả vờ thì mãi vẫn là giả vờ.

Tôi vốn không phải cô gái ngoan hiền, anh cũng chỉ là một kẻ nhập vai quá sâu mà thôi.

Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, Giang Nhượng đang đợi ở cửa lập tức chạy tới, nhíu mày lo lắng:
“Chị sao thế? Khó chịu à?”

Tôi ngẩn người:
“Em… em không vào chơi à?”

Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi, cậu ngẩn ra, rồi vội vàng rút khăn giấy ra giúp tôi lau nước mắt.

“Sao lại khóc?
Hay để em đưa chị về nhé?”

Lại một lần nữa được người khác quan tâm như vậy.

Tôi không khỏi nghĩ đến Giang Mẫn.

Nếu anh thấy tôi như bây giờ, chắc chắn cũng sẽ luống cuống nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Nước mắt tôi lặng lẽ lăn dài.

Tôi quay đầu đi, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chấm nước mắt.

Giọt nước mắt này không phải vì tủi thân, mà là sự tỉnh giấc sau cơn ác mộng.

“Một chút không khỏe thôi, chị muốn về nhà trước.”

Giang Nhượng không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ đi theo tôi.

Nhà tôi và nhà họ Giang không cùng tuyến tàu điện ngầm, đến trạm thì sẽ phải chia tay.

Có lẽ vì không yên tâm, Giang Nhượng vẫn lặng lẽ quẹt thẻ vào cùng tôi.

Tôi bất lực bật cười:
“Em vào làm gì, nhà em ở hướng ngược mà.”

Giang Nhượng mím môi, cười hiền lành:
“Không sao, em không yên tâm.
Đưa chị lên tàu rồi em về.”

Đúng giờ cao điểm tan tầm, nhà ga đông như nêm cối.

Tôi vẫy tay ra hiệu bảo cậu quay về.

Tàu đến, cửa từ từ mở ra.

Ngay lúc ấy, Giang Nhượng đứng phía sau tôi chợt lên tiếng:
“Âm Âm… chị đừng buồn vì người không đáng.”

Chưa kịp phản ứng, dòng người đông nghịt đã đẩy tôi vào trong toa tàu.

Lúc này, túi bùa bình an treo trên túi xách bị chen rơi xuống đất.

Tôi muốn quay lại nhặt, nhưng người quá đông, tôi bị kẹt không nhúc nhích nổi.

Đứng trên sân ga, Giang Nhượng phát hiện chiếc bùa, cậu tiến lại gần, định nhặt lên.

Tôi vội vàng gọi:
“Giang Nhượng—Đừng nhặt—
Không cần đâu—”

Tôi không muốn cậu nhặt nó lên.

Vì với tôi, nó là sự sỉ nhục.

Trong chiếc bùa ấy, còn giấu một chiếc nhẫn bạc.

Là chiếc nhẫn DIY từng được Giang Mẫn cùng tôi làm thủ công.

Anh khắc chữ cái đầu tên cả hai, chúng tôi mỗi người giữ một chiếc.

Khi đó Giang Mẫn cúi đầu khắc rãnh, giọng vừa nhẹ nhàng vừa nghiêm túc:

“Chiếc nhẫn này em phải giữ kỹ.

Mười năm sau lấy ra xem, coi như là ước hẹn mười năm của chúng ta.”

Tôi hỏi anh, ước hẹn mười năm là gì.

Anh cười:
“Em nghĩ nó là gì thì nó là cái đó.”

Câu nói ấy mập mờ đầy ẩn ý, khiến người ta mơ mộng không thôi.

Tôi đã thực sự trân trọng giữ gìn.

Luôn mang theo bên mình, sợ làm mất.

Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là lời nói đùa.

Chỉ có kẻ thật lòng mới nhớ kỹ như thế.

Còn Giang Mẫn, anh đã sớm quên rồi.

“Làm ơn nhường đường—
Nhường một chút—Tôi muốn xuống tàu—”

Tôi cố gắng chen ra ngoài, mong lấy lại chiếc bùa trước khi Giang Nhượng phát hiện ra chiếc nhẫn.

Nhưng bức tường người đông nghẹt, tôi cố thế nào cũng không xuyên qua được.

Ngay khoảnh khắc cửa toa tàu đóng lại, tôi thấy cậu cúi đầu nhặt lấy chiếc bùa.

Và rồi, một chiếc nhẫn bạc lăn ra khỏi túi.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện