Về đến nhà, tôi lập tức bật chế độ "không làm phiền" cho Giang Mẫn.
Mấy ngày liền tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của anh.
Giang Mẫn bắt đầu sốt ruột, gọi điện liên tục.
Tôi cũng chẳng buồn bắt máy.
Cuộc đơn phương mà ai cũng biết này, đến đây là kết thúc rồi.
Tôi không phải kẻ ngốc.
Nếu không có sự ngầm đồng ý và thái độ mập mờ của Giang Mẫn, tôi đã chẳng phí thời gian lên người anh.
Chính anh luôn khiến tôi có ảo giác — rằng chúng tôi không trở thành người yêu, chỉ vì anh sợ từ bạn bè mà bước sang tình nhân sẽ khiến cả tình bạn cũng tan vỡ.
Tôi thương sự cẩn trọng của anh, thương cả tính đa nghi và nhạy cảm của anh.
Vậy nên tôi chấp nhận để anh hết lần này đến lần khác lợi dụng danh nghĩa bạn bè mà đùa giỡn tôi trong lòng bàn tay.
Đúng là tôi rất thích Giang Mẫn.
Nhưng điều đó không có nghĩa tôi sẽ đánh mất lòng tự trọng của mình chỉ để yêu một người.
Mở tủ quần áo ra, thấy nửa cái tủ toàn là váy vải cotton trắng ngoan hiền, tôi gom hết lại mang bán cho chỗ thu mua đồ cũ.
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, điện thoại hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ.
Bỏ qua cuộc gọi của Giang Mẫn, tôi bấm gọi lại cho Giang Nhượng.
Cậu ấy bắt máy rất nhanh.
“Tiết học cuối rồi, vẫn còn một đề mô phỏng chưa chữa, hôm nay chị còn tới không?”
Cậu lại bổ sung: “Tuần này Giang Mẫn không về.”
…
Khi tôi đến nhà họ Giang, Giang Nhượng thấy tôi thì hơi sững người, một lúc sau mới phản ứng lại.
Tôi không ngẩng đầu, nói vu vơ:
“Sao thế, không nhận ra chị nữa à?”
Cậu trầm mặc một lúc:
“Không… chỉ là hơi bất ngờ thôi…”
Tôi không cần phải giả vờ ngoan ngoãn, trắng trẻo dịu dàng như hoa dành dành nữa, tôi mặc váy hai dây ngắn, trang điểm kiểu mắt khói đậm.
Đây mới chính là Âm Âm thật sự.
Dạy xong tiết cuối, trong lòng tôi có chút cảm giác khó tả.
Từ nay, không cần đến nhà họ Giang nữa.
Quan hệ giữa tôi và Giang Mẫn, chính thức dừng lại ở đây.
Giang Nhượng bất ngờ đưa cho tôi một món đồ, tôi cúi đầu nhìn.
Là chiếc bùa bình an rơi ở ga tàu hôm nọ.
Giọng cậu mang theo chút áy náy:
“Hình như bên trong có cái nhẫn, nhưng rơi vào kẽ hở của sân ga rồi, em không nhặt được.”
Tôi bật cười, nhẹ nhõm thở phào.
“Không sao, mất thì càng tốt.”
Có thể là ba mẹ Giang cũng đoán ra chuyện giữa tôi và Giang Mẫn.
Có lẽ thấy áy náy, cũng có thể sợ tôi nghĩ quẩn, thỉnh thoảng lại bảo Giang Nhượng dẫn tôi đi ăn, đi dạo.
Tôi nhìn cậu đang cầm ly trà sữa mới mua cho tôi, bất lực nói:
“Giang Nhượng, em sắp thi đại học rồi, cuối tuần còn rảnh mà đi ăn với chị à?”
Giang Nhượng ngại ngùng cười:
“Không sao, chút thời gian này chẳng là gì cả.”
Quả thực, chỉ cần không bỏ thi, đậu trường top là chắc.
“Tính thi trường nào?” Tôi hỏi.
Cậu không cần nghĩ:
“Ở lại thành phố là được rồi.”
Tôi nửa đùa nửa thật:
“Thành phố này chỉ có trường chị là song nhất lưu*, em muốn làm đàn em chị à?”
(*song nhất lưu = thuộc nhóm trường đại học top đầu được nhà nước ưu tiên phát triển)
Cậu cũng bật cười:
“Được thôi.”
Tôi chỉ xem đó là câu đùa, không để trong lòng.
Từ đó về sau, tôi và Giang Mẫn như hai đường thẳng song song, không còn giao nhau nữa.
Một thời gian sau, bạn cùng phòng rủ tôi đi uống rượu.
Nửa đêm, tôi ngáp ngắn ngáp dài mà vẫn đến, bạn cùng phòng còn cảm thán:
“Giờ là học sinh thi đại học nghỉ hè rồi hả, sao đông người thế?”
Nghỉ hè?
Tôi lơ mơ nhớ ra, đúng rồi, Giang Nhượng thi xong rồi.
Mấy hôm nữa nhắn hỏi cậu thi vào trường nào cũng được.
Lúc đi ngang một phòng riêng, nghe thấy giọng quen quen bên trong:
“Bạn gái của Nhượng ca không đến à?
Được làm đàn em người yêu, vui không?”
Có người cười mắng vài câu.
Lại có người nói:
“Dạo này Nhượng ca vui lắm mà.
Ngày nào cũng dắt bạn gái đi ăn đi chơi, mà còn thi được top đầu, đỉnh thật.”
Trong làn khói mịt mờ, Giang Nhượng lười biếng chống đầu, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Nụ cười của cậu vừa ngang tàng vừa ngông cuồng.
“Đợi cô ấy thất tình đủ lâu rồi.”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện