Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhớ chuyện này.
Lúc đó, tôi chiều lòng cả một người tuyết, Sở Hoài cười, nói rằng tôi thật ngốc.
Tôi mở bức ảnh đó ra thì thấy xung quanh là tuyết trắng, tôi mặc chiếc áo khoác phao ngắn màu vàng sáng. Ờ, hình như trông hơi quê thật. Tôi ngồi xổm trên mặt đất, trước mặt là một ngôi nhà tuyết, tôi ngẩng đầu nhìn Sở Hoài.
Vốn dĩ Sở Hoài không sợ lạnh, anh ấy chỉ mặc một chiếc áo len trắng, tựa lưng vào cây, khoanh tay nhìn xuống tôi. Mặt đồng hồ trên cổ tay anh ấy phản chiếu ánh sáng trắng, mái tóc đen mềm mại rủ xuống bên mặt, trong đôi mắt đen của anh ấy tràn đầy ý cười.
Dưới đó có rất nhiều bình luận…
[Thật lãng mạn. Ôi trời ơi.]
[Ai nói Trần Dư xấu chứ? Góc nghiêng này cũng ổn mà, đâu có tệ, chỉ là ở mức bình thường thôi.]
[Sợ người tuyết không có nhà ở khi trời tối, hu hu, đáng yêu muốn chết.]
[Nhan sắc của Sở Hoài khiến tôi muốn hôn màn hình quá. Một năm có 365 ngày, Trần Dư có thể cho tôi mượn anh ấy hai ngày không?]
[Không đúng, vậy tại sao bây giờ Sở Hoài lại phải tỏ tình lần nữa vậy? Trần Dư đã đá cậu chủ này rồi sao?]
[Tôi là bạn cùng phòng của Đào Mộ Tuyết. Vốn dĩ Trần Dư và Sở Hoài đang yên ổn thì Đào Mộ Tuyết cứ tìm mọi cách để xen vào giữa hai người họ. Người ta đang ăn cơm mà cô ấy còn phải chạy ra ngoài nhà hàng rồi đứng đó, người không biết còn tưởng là Nhị Nguyệt Hồng quỳ xin thuốc. Sau đó, Đào Mộ Tuyết lại giả vờ bị tai nạn xe khiến Sở Hoài phải chạy đến á. Ban đầu, Sở Hoài cũng đi đến đó, nhưng đi được nửa đường lại hối hận, cuối cùng vẫn không đến đó. Trần Dư người ta thẳng thừng đề nghị chia tay rồi. Sở Hoài cũng kiêu ngạo, mãi không chịu xuống nước, hai tháng trôi qua rồi, giờ mới đến rải hoa xin lỗi.]
[Hoa khôi trường hèn hạ đến vậy sao? Ban đầu, tự cô ấy nói rằng mình chỉ coi Sở Hoài là anh em, giờ Sở Hoài có bạn gái rồi lại vội vàng bám víu vào người ta.]
[Đừng nói nữa, lát nữa bọn thả tim mù mắt của hoa khôi trường lại xông vào đánh cho bây giờ.]
[Có bị đánh thì tôi cũng không sợ. Lần này, tôi ủng hộ Trần Dư.]
[Học sinh giỏi đúng là thảm thật.]
Tôi lại nhìn bức ảnh, không lưu lại thẳng thừng thoát ra luôn rồi tắt điện thoại. Sau khi cho tài liệu và laptop tham gia thi đấu vào cặp sách, tôi đeo cặp lên vai và rời khỏi phòng học.
Trên đường, bố mẹ gọi điện đến: “Trần Dư à, bố mẹ biết con hiếu thảo nhất, con có cái gì tốt thì chắc chắn em trai con cũng có phần đúng không? Hình như ở trường có đại gia đang theo đuổi con đúng không? Em trai con muốn mua xe, con cũng nên góp một phần sức cho em nó đi. Trong gia đình này, chỉ khi con trai hưng thịnh thì gia đình mới hưng thịnh được. Con cứ đưa cho em trai năm trăm nghìn đi, dù sao con cũng không phải lấy vợ.”
Tôi cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lên đại học.
“Thế à?” Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi từ chối họ sau bảy năm. (Có ý cố tình nói rằng bố mẹ và em trai không tốt, cũng có ý cố tình nói rằng đàn ông già không tốt).
Họ kinh ngạc đến mức lâu sau một hồi lâu mà vẫn không nói nên lời, Trần Minh Diệu cũng đang nghe điện thoại ở bên cạnh. Trước đây, tôi luôn chiều theo hắn, giờ tôi lại mắng hắn như vậy, hắn tức đến nỗi nói năng không lưu loát, giậm chân thình thịch: “Chị! Chị!”
Tôi nghĩ đến những lời từng nghe trước đây, cười khẽ mở lời: “Nói năng không lưu loát, đầu lợn thành đồ giả, đầu của em mới là đồ thật đấy nhỉ.”
Tiếng hắn đập đồ được truyền đến từ đầu dây bên kia.
Tâm trạng thoải mái, tôi cúp điện thoại, chặn số rồi bước ra khỏi tòa giảng đường. Tôi cố ý đi cửa bên để tránh mặt Sở Hoài.
Giữa những cánh hoa anh đào bay lả tả, tôi thấy một chiếc siêu xe hạng sang có màu xanh neon độc đáo chói mắt đậu ở bên đường.
Thương Diệc Trì nhảy xuống xe, giận dỗi giẫm lên những cánh hoa. Vừa thấy tôi đến, anh liền hét lớn: “Cô chỉ có thể cưới tôi! Không được cưới hắn ta!”
Tôi xoa thái dương: “Tôi thật sự không rảnh để đùa giỡn với cậu nữa đâu, tôi sắp muộn lễ khai mạc cuộc thi rồi.”
Nghe thấy vậy, cậu ấy vội vàng chống một tay lên cửa xe, nhảy phốc vào trong: “Tôi đưa cô đi! Hê hê, đích thân vô địch đua xe F1 làm tài xế cho cô, thế nào, chắc chắn sẽ không để cô muộn giờ đâu! À phải rồi, hôm nay cô có từ chối ai không?”
Tôi cười, ngồi vào xe: “Một lần.”
Đôi mắt đen của cậu ấy cong cong: “Giỏi, một trăm nghìn!”
Gió xuân se lạnh. Dưới bầu trời xanh thẳm, những cánh hoa anh đào bay lượn mang theo hương thơm thoang thoảng,
Đó là một ngày nắng ráo tươi đẹp.
Tôi cụp mắt nhìn cặp sách trên đầu gối, đột nhiên cảm thấy tâm trạng rất tốt.
À đúng rồi, đã lâu tôi không còn mơ thấy cơn ác mộng đó rồi.
-Hết-