Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa cảnh hỗn loạn, Thương Diệc Trì còn truy hỏi tôi, đòi danh phận: “Trần Dư, cô nói đi! Cô nói rằng anh ta mới là bé ba đi! Sau này tôi sẽ là vợ cả của cô!”
Tôi hơi kính trọng cậu ấy rồi. Thương Diệc Trì thật sự toát lên vẻ “mình xứng đáng nhận được tất cả”, ngay cả việc đào ngạch khoét vách cũng đường đường chính chính đến vậy.
Tôi cảm thấy, từ sau khi tôi phản bác Sở Hoài tối nay, hội chứng nhân cách chiều lòng của tôi đã khá hơn nhiều, nhưng để từ chối người khác vẫn còn hơi khó khăn.
Thương Diệc Trì nhìn tôi với vẻ mong đợi. Tôi vừa định mở miệng đồng ý thì thấy cậu ấy bị Sở Hoài đ.ấ.m một phát vào mặt rồi ngã vật xuống đất.
Tôi sững người.
Sở Hoài lạnh lùng nhìn xuống cậu ấy, một tay vuốt mái tóc đen ra sau, cổ áo bung lỏng lẻo, đôi mắt dài đẹp đẽ nheo lại, hừ lạnh một tiếng, khá là khinh thường: “Đánh nhau mà còn phân tâm, thiểu năng.”
Thương Diệc Trì cố sức đứng dậy, khóe môi có thêm vài vết máu. Tôi đi tới, đỡ cậu ấy: “Cậu không sao chứ?”
Thương Diệc Trì nhìn tôi. Đột nhiên, mắt anh ấy sáng lên, biến thành bộ dạng của một chú chó rất thông minh. Có vẻ như Thương Diệc Trì đã có kế hoạch, cậu ấy bắt đầu rên rỉ, nhìn tôi bằng đôi mắt ẩm ướt: “Bé Dư, đầu tôi bị anh ta đánh đau quá...”
Sở Hoài ngây ra.
Tôi nói: “Vậy tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé, đi thôi.”
Thương Diệc Trì lập tức vui vẻ, hớn hở.
Sở Hoài nhíu mày: “Khoan đã...! Trần Dư! Hắn ta giả vờ đó! Thương Diệc Trì, mày cái đ*t m* thằng giả nai c.h.ế.t tiệt, mày còn giả vờ nữa xem!”
Tôi nhìn Sở Hoài, dù bị hao mòn vì chiến đấu thì anh ấy vẫn đẹp đến vậy.
Tôi nói: “Sở Hoài, chúng ta chia tay đi. Ha ha! Dù sao thì vốn dĩ chúng ta cũng không giống bạn trai bạn gái.”
Trước đây, tôi tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy. Nhưng giờ, khi cố gắng một chút thì tôi lại có thể thốt lên rồi.
Tốt quá đi!
Cái tôi phẳng lì này cứ thế tiến bộ!
Tôi lập tức nhìn thấy có một vệt nước mờ ảo trong đôi mắt đen của Sở Hoài, không khỏi có chút kinh ngạc.
Anh ấy giận dữ nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng: “Chỉ vì cái thằng hèn hạ đó ư?”
Tôi cười ngây ngô: “Là vì anh và Đào Mộ Tuyết.”
Sở Hoài sững sờ, đột nhiên anh như mất hết sức lực mà lảo đảo đi về phía tôi. Anh ấy dùng hai tay nắm lấy tay tôi, tôi không động đậy, mặc kệ anh ấy nắm.
Anh ấy nói với giọng hơi khàn: “Giữa tôi và cô ấy không có gì cả...”
Giây tiếp theo, Sở Hoài như hoàn hồn. Khi nhận ra sự hèn mọn của mình, anh ấy lập tức thẳng lưng lên, lại biến thành bộ dạng kiêu ngạo của thường ngày: “Dù… dù thế nào đi nữa, Trần Dư, hôm nay cô mà dám đi với hắn ta thì chúng ta sẽ hoàn toàn chấm dứt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giọng điệu của anh ấy khẽ run lên.
Tôi rút tay ra, cười ngây ngô đồng ý: “Được, được, cứ theo lời anh nói đi, chấm dứt chuyện của chúng ta. Tạm biệt, tạm biệt, ha ha!”
Tôi kéo theo Thương Diệc Trì, quay người rời đi.
Hình như có thứ gì đó mát lạnh nhỏ giọt lên mu bàn tay khi tôi rút tay ra, nhưng tôi cũng không kịp để ý.
18.
Hai tháng trôi qua thật nhanh, Thương Diệc Trì không còn là bé ba của tôi nữa, mà trở thành bạn của tôi.
Vâng, tôi đã bắt đầu học cách từ chối người khác.
Tôi đã từ chối Thương Diệc Trì. Thế nhưng cậu ấy lại rất vui, nói rằng cuối cùng thì tôi cũng học được cách từ chối rồi. Cậu ấy còn nói rằng sau này, mỗi lần tôi từ chối người khác thì cậu ấy sẽ cho tôi một trăm nghìn.
Quả thực là tôi hơi rơi vào trạng thái phát cuồng vì sung sướng.
Hai tháng này, tôi vừa học vừa từ chối những yêu cầu vô lý của người khác, lại vừa nhận tiền của Thương Diệc Trì, vừa miệt mài tập luyện.
Mùa xuân đã đến, hôm đó, khi tôi đang sắp xếp tài liệu trong lớp thì đột nhiên thấy những cánh hoa anh đào rơi như mưa ngoài cửa sổ.
Tôi thò đầu ra, thấy trên bầu trời xanh thẳm có vài chiếc trực thăng đang rải hoa xuống, che kín cả bầu trời.
Diễn đàn trường học gần như bùng nổ—
[Lần rải hoa hồng trước đây là Sở Hoài bày tỏ tình cảm với Đào Mộ Tuyết, lần này là Sở Hoài bày tỏ tình cảm Trần Dư!]
[Ờ, xin lỗi, Trần Dư là ai?]
[Là chị khóa trên của khoa Công nghệ Sinh học của chúng tôi! Thủ khoa toàn khối, siêu giỏi! Gần đây, chị ấy còn tham gia một giải đấu toàn quốc nữa.]
[Oa, nữ thần học giỏi!]
[Không phải mỹ nữ đâu nhé. Tôi từng gặp người thật rồi, bình thường lắm mà, ăn mặc cũng rất quê, góc nghiêng cực tệ, đúng là gái xấu ha.]
[Cười chết, cậu ấm nhà giàu cũng có bệnh ăn bậy sao? Loại này mà cũng nuốt trôi được.]
[Tầng trên nói chuyện khó nghe quá... Trước đây số liệu thí nghiệm của tôi mãi không khớp, là Trần Dư đã giúp tôi tìm ra vấn đề. Ai ai trong khoa của chúng tôi cũng biết là cô ấy thông minh, giỏi giang, rất hiền lành, thích giúp đỡ người khác, nói chuyện cũng rất hài hước. Cả lũ chúng tôi hay trộm gọi cô ấy là cứu tinh của phòng thí nghiệm. Đâu phải chỉ có khuôn mặt đẹp mới được yêu đâu nhỉ, hơn nữa rõ ràng cô ấy không xấu.]
[Tôi cũng từng được Trần Dư giúp, thật sự là hỏi gì thì cô ấy cũng đáp, cách giải quyết vấn đề rất rõ ràng.]
[Tôi cũng từng được cô ấy giúp. Sau khi uống thuốc duy trì sức khỏe do tôi nghiên cứu thì ngày hôm sau, chuột thí nghiệm của tôi đã bệnh gần chết, vẫn là Trần Dư giúp tôi cứu chuột khiến bé nó sống lại.]
[Trước đây, tôi từng tình cờ gặp Trần Dư và Sở Hoài! Hôm đó là vài ngày sau trận tuyết đầu mùa, họ đang đắp người tuyết trên sân thể dục của trường, Trần Dư đắp xong người tuyết lại đi đắp nhà tuyết, Sở Hoài hỏi tại sao, Trần Dư nói rằng không muốn người tuyết không có nhà ở sau khi trời tối. Tôi không thân với Trần Dư lắm nhưng tôi cũng có thể cảm nhận được rằng cô ấy là một người rất hiền lành. Tôi là thành viên câu lạc bộ nhiếp ảnh, lúc đó còn lén chụp ảnh.[Ảnh]]