Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày sau đó, Sở Hoài không tìm tôi nữa, cũng không nhắn tin cho tôi.

Hôm đó, tôi học bài ở phòng tự học từ sáng đến tối, học xong thì định đi căn tin ăn tối. 

Nhưng vừa ra khỏi ký túc xá thì giây tiếp theo, tôi lại bị người khác chặn lại. Tôi ngước mắt lên thì phát hiện người chặn mình là em trai tôi, Trần Minh Diệu.

Hắn đút tay vào túi quần, nở nụ cười trên mặt: “Chị, nghe nói dạo này chị cặp được đại gia à?”

Hắn bước lên một bước, áp sát tôi: “Đưa tôi tám trăm nghìn, tôi muốn mua xe. Chị là con gái thì không cần phải tiết kiệm tiền đâu, sau này tôi còn phải lấy vợ nữa.”

Tôi đáp: “Ha ha, chị không có tám mươi nghìn đâu. Cho hỏi, chị đưa số tiền học bổng quốc gia mà mình vừa nhận được cho em có được không? Học bổng 8000 tệ cộng với số tiền chị đã tiết kiệm trước đây là được mười một nghìn ba trăm, vậy có đủ không?”

Hắn mạnh tay đẩy tôi một cái: “Chỉ có chút vậy thôi à? Nhà họ Sở không cho chị tiền đúng không? Cũng phải, Sở Hoài nhìn cái loại xấu xí như chị một cái đã muốn ói rồi, chắc tắt đèn mới ngủ cùng được. Thôi được rồi, mau chuyển mười một nghìn ba trăm đồng đó cho tôi! Tôi nói chị nghe, chị mà không kiếm được tiền thì cút đi đứng đường đi!”

Hắn nói rồi vẫn chưa hả giận, giơ bàn tay lên định tát tôi.

Nhưng giây tiếp theo, cổ hắn đột nhiên bị ai đó kẹp chặt lại rồi kéo về phía sau, đó là một chiêu vật lộn rất chuẩn.

Người kẹp hắn là Sở Hoài.

Trần Minh Diệu rên một tiếng “ư ứ” như nghẹn thở, mặt đỏ bừng.

Trên mặt Sở Hoài lộ rõ vài phần sốt ruột. Anh ấy nhấc chân lên, dùng đầu gối tì vào lưng Trần Minh Diệu, tay dùng sức. Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng “rắc”. Lưng Trần Minh Diệu bị bẻ gãy về phía sau, chắc là nứt xương rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Á…!!!”

Trần Minh Diệu bùng nổ, kêu thảm thiết trong sự đau đớn khiến màng nhĩ tôi ù đi. 

Thế giới của tôi như chìm vào tiếng ồn ào.

Tôi chợt nhớ lại lời khoe khoang về Sở Hoài của Đào Mộ Tuyết trong ký túc xá…

“Từ nhỏ, A Hoài của chúng tôi đã học võ đối kháng, thầy giáo của anh ấy là cựu lính đánh thuê nước ngoài, siêu đỉnh luôn, các cậu có biết võ đối kháng là gì không? Trần Dư, chắc cả đời cô chưa từng thấy đâu nhỉ?”

Thế giới đang ồn ào, còn tôi nhìn Sở Hoài, đường nét khuôn mặt của anh ấy lạnh lùng, góc cạnh. Đó là những đường nét mạnh mẽ, anh tuấn, nhưng có lẽ mày mắt của anh giống mẹ, cực kỳ quý phái và đẹp đẽ. Giờ phút này, trong đôi mắt đen của anh ấy lấp lánh vài ngôi sao mờ trong đêm lạnh, hàm chứa nụ cười lạnh lùng. Giây tiếp theo, anh ấy buông tay, Trần Minh Diệu mềm nhũn trượt xuống, ngã vật bên chân anh ấy.

Trần Minh Diệu co giật, kêu thảm trên mặt đất, không thể bò dậy nổi. Sở Hoài không thèm nhìn mà đạp hắn sang một bên, rồi đưa tay sang. Lập tức có người đưa cho anh ấy một chai rượu Tây màu cam vàng. Sở Hoài giơ tay đổ cả chai rượu lên đầu Trần Minh Diệu, dáng vẻ kiêu ngạo, Trần Minh Diệu thì thảm hại như gà rù, không còn vẻ kiêu ngạo khi mắng tôi lúc nãy nữa.

Sở Hoài khoanh tay, lạnh lùng nhìn xuống Trần Minh Diệu: “Từ nay về sau, mày tìm cô ấy một lần thì tao đánh mày một lần, đánh đến c.h.ế.t thì thôi.”

Trần Minh Diệu đau đến mức biến dạng cả mặt, hắn đang hối hả cầu xin sự tha thứ.

Miệng nói những lời như “Tôi không dám nữa”, “Thắt lưng gãy rồi, thật sự gãy rồi”, “Xin anh tha cho tôi”, “Anh là ông nội, là tổ tông của tôi”, “Cô ấy là ông nội, là tổ tông của tôi” một cách lộn xộn.

Ôi trời đất ơi, thăng cấp lên đến mức siêu đẳng rồi.

Dường như Sở Hoài không muốn nghe thấy Trần Minh Diệu nói, chỉ kéo tôi lên xe.