Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm sau, khi tôi tỉnh dậy thì Sở Hoài đã thức. Anh ấy nghiêng người dựa vào cửa sổ kính ngắm tuyết. Tay anh ấy đút trong túi quần, mái tóc đen hơi ẩm ướt như vừa mới tắm xong. Ánh nhìn của anh hướng ra ngoài cửa sổ, từng đường nét trên góc nghiêng của khuôn mặt đều đẹp một cách sắc nét.
Cảnh tượng trước mắt này đúng là có thể gắn tag: #Trau dồi năng lực thưởng thức cái đẹp#, #Chia sẻ ảnh đại diện#, #Trai đẹp này không có tâm cơ#, #Cảm giác bầu không khí#, #Phong cách giới thượng lưu lâu đời#, #Thư thái#, #Top 1 danh sách món ăn phải thử ở Kinh Thị#, #Đi thôi Đại Hoàng trai đẹp thế này sẽ không đến lượt chúng ta đâu#.
Đào Mộ Tuyết có hơn hai trăm nghìn fan trên Douyin. Mỗi lần đăng Douyin, cô ấy đều bắt tôi nghĩ hashtag giúp. Nếu số liệu của video đó không tốt, cô ấy còn mắng tôi. Tôi cảm thấy bệnh nghề nghiệp của mình đã ở giai đoạn cuối rồi.
Tôi thở dài. (Thở dài chỉ là sự giải tỏa cảm xúc tạm thời, không có ý là không thích giúp cô ấy nghĩ hashtag đâu nhé. Thở dài cũng chỉ là thở cho mình nghe, không có ý truyền năng lượng tiêu cực cho người khác, không có ý coi người khác là thùng rác cảm xúc đâu nhé.)
Nghe thấy tiếng động, Sở Hoài quay đầu nhìn tôi, đột nhiên vành tai của anh ấy hơi đỏ: “Cô, cô tỉnh rồi... Tối qua tôi chỉ ngủ bừa bên cạnh cô thôi! Tốt nhất là cô đừng có nghĩ linh tinh!”
Tôi gật đầu: “Ha ha! Đúng vậy, đúng vậy, không thành vấn đề, không thành vấn đề, chắc chắn là bừa thôi, chắc chắn tôi sẽ không nghĩ nhiều đâu.”
Nhưng chuyện lạ là tai Sở Hoài lại càng đỏ hơn, trong đôi mắt đen của anh ấy hiện lên chút xấu hổ xen lẫn bực bội rồi anh ấy thẳng tay đóng sầm cửa, bỏ đi.
Thế nhưng không lâu sau, con mèo này lại quay lại. Anh ấy mở cửa, nghiêng đầu, không chịu nhìn tôi: “Đi chứ, không biết ăn sáng à, ngốc c.h.ế.t đi được!”
Tôi vội vàng rửa mặt rồi đi theo anh ấy đến nhà hàng Tây của khách sạn ăn sáng.
Khi chúng tôi đang ăn sáng thì lại có người hầu khẽ hỏi ý: “Cậu Sở Hoài, có cô Đào Mộ Tuyết đang đợi cậu ở cửa ạ.”
Sở Hoài nhíu mày: “Tìm tôi làm gì?”
“Thưa cậu chủ, cô ấy nói rằng cô ấy là bạn thân của cậu chủ. Cô ấy còn nói là hôm nay có đàn anh bày tỏ tình cảm với cô ấy, cô ấy không biết mình có nên đồng ý không nên đến hỏi ý kiến của cậu chủ ạ.”
Tôi ngước mắt lên thì phát hiện Đào Mộ Tuyết đang đứng ở cửa nhà hàng.
Thời tiết hôm nay âm mấy độ nhưng cô ấy lại mặc rất ít: áo khoác dạ màu xám sữa, váy ngắn liền thân màu trắng tinh, đôi chân thon thả đẹp đẽ lộ ra ngoài. Lớp trang điểm của cô ấy hoàn hảo đến từng chi tiết: đôi môi màu hồng anh đào nhạt càng làm nổi bật gò má trắng ngần. Khác với gương mặt góc cạnh phẳng lì của tôi, đường nét góc nghiêng của cô ấy rõ ràng và đẹp đẽ.
Người đi đường liên tục quay đầu lại, tưởng cô ấy là minh tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khách sạn có trang trí nguy nga tráng lệ, nhưng trước nhan sắc của cô ấy lại trở thành phông nền nhạt nhẽo.
Bệnh nghề nghiệp của tôi lại tái phát nên tôi lại nghĩ hashtag cho cô ấy. Túi của cô ấy màu đỏ rượu, móc khóa trên túi màu xanh sữa. Phối màu đỏ xanh, tôi đang nghĩ có nên gắn tag #CP Ngẫu Bính không#.
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh mắt khiêu khích, lướt một vòng từ trên xuống dưới rồi lại lườm tôi một cái.
Sở Hoài nhìn người hầu, hơi mất kiên nhẫn:“Cô ấy được tỏ tình thì hỏi ý kiến của tôi làm gì?”
Người hầu cười hùa, gật đầu, khom lưng: “Vậy cậu không gặp cô ấy nữa ạ? Cậu chủ, chúng tôi sẽ lập tức bảo cô ấy rời đi.”
“Không gặp.” Sở Hoài nhìn tôi, dường như anh ấy cảm thấy hơi buồn cười: “Trần Dư, sao cô không ăn? Nếu cô không thích đồ Tây thì bảo họ mang đồ ăn nhẹ kiểu Trung lên. Này, không thích thì phải nói ra chứ, đừng ngây ngô như thế được không.”
Tôi vội vàng gạt chuyện tag Ngẫu Bính ra khỏi đầu, cắm mặt vào việc ăn uống.
Dường như Đào Mộ Tuyết không tin là Sở Hoài không gặp mình, cô ấy kinh ngạc đến nỗi mặt trắng bệch. Đột nhiên, Đào Mộ Tuyết như mất đi lý trí, mạnh mẽ đẩy người phục vụ ra rồi xông vào, giơ tay định đánh tôi: “Trần Dư! Cô dựa vào đâu mà ngăn cản Sở Hoài, không cho anh ấy gặp tôi!”
Tôi còn chưa nuốt con cua hoàng đế trong miệng đã ngẩng mặt lên, nhìn cô ấy trong sự kinh ngạc.
Sở Hoài phản ứng cực nhanh. Anh ấy lập tức nắm chặt cổ tay cô ấy, không cho cô ấy chạm vào tôi. Anh ấy nhíu mày, sự lạnh lẽo từ cơn thịnh nộ bao trùm khắp người anh ấy: “Đào Mộ Tuyết, cô có bị điên không? Không liên quan đến Trần Dư, là bản thân tôi không muốn gặp cô.”
Người hầu lập tức tiến lên, cẩn thận quan sát sắc mặt của Sở Hoài, rồi dứt khoát giữ chặt Đào Mộ Tuyết kéo cô ấy đi.
Sở Hoài ra lệnh: “Cô ấy không phải bạn tôi, sau này cô ấy đến tìm tôi thì các người phải ngăn lại.”
Người hầu cung kính cúi người, đáp lời.
Sắc mặt Đào Mộ Tuyết trở nên trắng bệch. Dường như cô ấy không thể tin nổi vào điều mà mình vừa nghe. Sau đó, cô ấy vừa bị kéo đi vừa hậm hực trừng mắt với tôi, đỏ bừng mặt, biểu cảm trên mặt khó coi.
Tôi ăn như điên một lúc mới phát hiện ra rằng hình như đã lâu rồi, Sở Hoài không nói chuyện. Khi lén lút ngước mắt nhìn anh ấy tôi mới phát hiện ra rằng anh ấy đang chống cằm bằng một tay nhìn tôi ăn cơm.