Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.

Khách sạn này giống như một tòa lâu đài, những khách được tiếp đãi ở đây đều là người giàu sang, quyền quý, chỉ có tôi là kẻ vừa cô độc vừa nghèo kiết xác hàng thật giá thật. Chẳng lẽ tôi vừa làm trò cười vì thất lễ trên bàn ăn?

Tôi lại lén nhìn anh ấy bằng khóe mắt.

Sở Hoài ngồi ở ghế chủ tọa, phía sau anh có vài người hầu túc trực. Trông anh ấy có vẻ thư thái, bờ vai rộng tựa vào lưng ghế nhung đỏ, một tay đặt trên lưng ghế, đôi mắt trong veo hơi nheo lại mà nhìn tôi, vẻ mặt rất vui vẻ.

Anh ấy không chế giễu tôi, vậy thì chắc là tôi không làm trò cười rồi.

Khi tôi vừa định ăn tiếp thì đột nhiên Sở Hoài mở miệng, giọng nói vút cao, dường như anh ấy có chút vui vẻ: “Sao lại nhìn tôi?”

Tôi cuống quýt, không kịp nghĩ đã mở miệng: “Vì anh rất đẹp trai, anh rất đặc biệt, anh khiến tôi thấy có khoảng cách.”

“Chán quá! Đừng nói nữa!” Sở Hoài như bị điện giật quay đầu đi, dường như nhiệt độ trên mặt anh đang tăng lên, ngón tay anh vô thức che tai rồi lại giả vờ như bình thản buông xuống gáy. Anh ấy nói: “Cô! Thật sự thì tôi ghét nhất là nói chuyện với loại người ngây ngô như cô! Ờ… Thật ra cũng không phải ghét lắm, chỉ là… tại sao giữa ban ngày ban mặt mà cô lại nói mấy lời này… Thôi bỏ đi!”

Tôi cười cười giữ im lặng.

Sở Hoài ú ớ một lúc lâu rồi làm ra vẻ mà ho khan vài tiếng. Cuối cùng, anh ấy cũng trở lại vẻ kiêu ngạo như thường ngày: “Này, Trần Dư, vậy thì cô đừng ở ký túc xá nữa. Ở cái nơi tồi tàn, chen chúc, đông người như vậy mà không thấy ghê tởm sao. Vạn Thế Hào Đình cách trường cô không xa, tôi có một căn biệt thự ở đó. Mai tôi sẽ sang tên sở hữu nó cho cô, cô đến đó ở đi.”

Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch...

Cho tôi, biệt thự ư?

Cho tôi, biệt thự ư?

#Khóc vì sung sướng#, #Cảm ơn đại gia#, #Sống bám sướng thật#, #Con nhà giàu tụi em thích anh#, #Yêu anh biệt thự mai gặp#, #Mồ mả tổ tiên bốc khói là cảm giác gì#, #Tri ân ông hoàng rải tiền huyền thoại#, #Trương Vạn Sâm mang lộc tới#, #Thần tài, khởi động#.

Tôi lờ mờ hỏi anh ấy: “Biệt thự có phối màu đỏ xanh hả?”

Anh ấy nhướng mày: “Cái gì?”

Tôi hoàn hồn, nhe răng, vui cười hớn hở: “À không có gì! Được, được, cảm ơn, cảm ơn, mai, mai!”

Sở Hoài không nói nên lời nghiêng đầu cười.

Lại vài tháng trôi qua, tôi và Sở Hoài vẫn ở bên nhau, tình cảm giữa chúng tôi không mặn nồng cũng không nhạt nhòa, chúng tôi cũng không làm những chuyện thân mật mà các cặp đôi hay làm với nhau.

Ngày hôm đó, tôi đón sinh nhật, Sở Hoài tặng tôi một chiếc váy dạ hội rất đắt tiền, bao trọn một nhà hàng để đưa tôi đi ăn.

Nhà hàng trang trí tao nhã, hương thơm ngào ngạt, bánh kem cũng có nhiều tầng, rất đẹp.

Trong hơi men phảng phất, chúng tôi tán gẫu những chuyện không đâu vào đâu rồi bất tri bất giác nói đến tên của tôi.

Sở Hoài thong thả dựa vào lưng ghế, nói rằng: “Trần Dư, trầm ngư (cá lặn), có phải là “trầm ngư” trong “chim sa cá lặn” không? Nghe hay đấy, chắc là bố mẹ cô yêu cô lắm nhỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi sững sờ, tôi và em trai là một cặp song sinh long phượng nhưng bố mẹ chỉ muốn có con trai nên thấy tôi là đồ thừa thãi. Chỉ có ông nội là khá quan tâm tôi vì tôi học giỏi từ nhỏ.

Năm tôi mười ba tuổi, học lớp sáu, thi Toán không tốt, chỉ đứng thứ hai toàn khối. Ông nội bắt tôi cởi áo, vác roi mây, đến trường “đưa roi xin tội” với thầy giáo. 

Thực ra thì ở tuổi mười ba, n.g.ự.c tôi đã phát triển rồi, tôi không còn là trẻ con nữa, tôi không muốn cởi áo đưa roi xin tội. Hơn nữa... làm như vậy sẽ bị bạn bè nhìn thấy, thật sự quá mất mặt.

Ông nói thế nào thì tôi cũng không chịu. Tôi từ chối, ông nội tức giận mà nói rằng cả đời tôi sẽ không gặt hái được thành quả gì. Rồi sau đó, ông ấy bị đau tim cấp, không cứu được mà qua đời. Từ đó về sau, tôi không bao giờ từ chối người khác nữa. Tôi trở thành người có nhân cách chiều lòng một cách bệnh hoạn, thường xuyên gặp ác mộng - đó là cảnh ông nội qua đời.

Nhưng giờ đây, từ mười ba tuổi đến hai mươi tuổi, suốt bảy năm, tôi chưa từng phản bác người khác. Ấy thế mà trong giờ phút này, tôi lại nói ra một câu phản bác…

“Không, không phải từ “chim sa cá lặn”... mà là chữ “Dư” trong “dư thừa”.”

Tôi nghe thấy giọng mình hơi lắp bắp.

Sở Hoài sững sờ, chính tôi cũng sững sờ, tim đập như trống, rũ mi.

Trong lòng tôi đang gào thét: tại sao tôi lại phải nói như vậy?! Tại sao tôi lại phản bác?!

Bởi vì tôi muốn có được sự đồng cảm của Sở Hoài, tôi muốn anh ấy xót xa cho mình. Để có được sự xót xa này, thậm chí là tôi có thể lợi dụng cả vết thương của mình. Loại người như tôi thật hèn hạ, thật ghê tởm.

Tôi c.h.ế.t lặng, nhìn chiếc bánh trên đĩa chằm chằm mà không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy.

Sở Hoài không nói gì nữa, sự tĩnh lặng bao trùm rồi tan biến như một dòng chảy vô hình.

Tiếng tim tôi đập như sấm.

Tôi đếm ngược 321 trong lòng rồi ngẩng đầu nhìn anh ấy. Sau đó, tôi lại phát hiện…anh ấy đang xem điện thoại. Dường như có ai đó đã gửi tin nhắn cho anh ấy.

Đột nhiên, Sở Hoài đứng dậy, lập tức có người hầu đưa áo khoác cho anh ấy, anh ấy không thèm nhìn mà chỉ nhanh chóng sải bước đi ra ngoài.

Tôi chạy đến nắm lấy cổ tay anh ấy: “Sở Hoài.”

Anh ấy quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh thấu xương, sắc bén bức người khiến tôi giật mình, tim khẽ run lên.

Anh ấy nói: “Buông ra.”

Tôi nhặt điện thoại dưới đất lên, đưa cho anh ấy: “Không phải tôi muốn cản anh, là điện thoại của anh bị rơi.”

Anh ấy không thèm nhìn mà nhận lấy rồi đẩy cửa rời đi.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh ấy.

Vừa nãy, khi nhặt điện thoại lên, tôi đã thấy giao diện tin nhắn. Là người trong trường gửi tin nhắn cho Sở Hoài, người đó nói rằng tối nay, Đào Mộ Tuyết muốn đến tìm anh ấy, nhưng bị tai nạn xe ở trên đường. Người đó còn gửi một bức ảnh chụp cảnh phòng bệnh. Trong ảnh, Đào Mộ Tuyết nhắm mắt, mái tóc đen xõa quanh mặt, mặt tái mét như tro tàn, hàng mi dài rũ xuống. Trông cô ấy giống như công chúa ngủ trong rừng mong manh và dễ vỡ, mang đến cảm giác xa lạ, khó chạm tới. Là người thì ai nhìn thấy cũng sẽ xót xa, huống chi là Sở Hoài.