Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Bảy năm qua đi, tôi không ngờ rằng sẽ gặp lại tiểu bá vương Phó Độ vào ngày trở về cảng thành.

Hồi ấy, anh ta là công tử ngông cuồng nhất cảng, cháu trai của doanh nhân giàu có Phó Vân Giản.

Anh ta đẹp đẽ, chói mắt, mái tóc nhuộm bạc sáng lấp lánh, đeo mấy chiếc khuyên tai, vì theo đuổi tôi mà dám xăm thẳng tên tôi lên ngực.

Bảy năm sau, anh đã nhuộm lại tóc đen, vóc dáng cao thẳng, khoác trên người bộ vest đắt tiền, giữa mày mắt lại thêm vài phần sắc lạnh.

Tôi nắm chặt ly rượu champagne, tim khẽ run vì lo lắng, cứ cảm thấy ánh mắt anh ta quét qua mình, vội lùi lại phía sau đám đông.

Nhưng anh ta mặt không đổi sắc, chỉ nghiêng đầu, tiếp tục cười nói với người bên cạnh.

Chắc là không nhìn thấy tôi.

Tôi kìm nén sự bất an, tự an ủi bản thân: đã bảy năm, chắc anh ta sớm quên tôi là ai rồi.

Đúng lúc này, đối tác bên cạnh cất tiếng:

“Ơ, kia chẳng phải là tiểu Phó tổng của tập đoàn Vân Mạo sao?”

Buổi tiệc hôm nay nhằm bàn chuyện hợp tác thương mại cảng biển.

Đối tác kéo tôi lại gần, nhỏ giọng giới thiệu:

“Cô chưa từng tới cảng thành nên chắc không biết. Vài năm trước, chủ tịch Phó Vân Giản gặp tai nạn, bây giờ đều là vị tiểu Phó tổng này đứng ra tiếp quản mọi việc.”

Chưa kịp để tôi phản ứng.

Đối tác đã nâng ly, lôi kéo tôi cùng mấy người khác đi chào rượu Phó Độ.

Ánh mắt anh ta nhàn nhạt quét qua, rồi xoay người, đối diện thẳng với tôi.

Đôi con ngươi sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tôi không bỏ sót dù một động tác nhỏ nào.

Một cơn chột dạ kỳ lạ bỗng dâng lên trong tôi.

Bảy năm trước, khi biết anh có người mới, tôi dứt khoát cắt đứt mọi liên lạc, thu dọn hành lý rời khỏi cảng thành.

Khi đó còn trẻ bồng bột, luôn cảm thấy mình bỏ đi lặng lẽ thì chịu thiệt, bèn để lại một mảnh giấy dán lên xe anh, cho người qua kẻ lại tha hồ hóng chuyện.

Nội dung có tính công kích kịch liệt, có thể tóm lại thành một câu:

“Con chó động dục khắp nơi, không quản được thân dưới của mình thì biến đi.”

Vậy mà nay, anh ta đã thành Phó Tổng.

Còn tôi, kẻ từng mắng anh là chó, giờ lại là một nhân viên nhỏ bé phải ngửa mặt nhìn sắc mặt người khác.

Xã hội khắc nghiệt, quyền thế và tiền bạc khiến người ta sợ hãi, tôi không tránh khỏi chột dạ, càng sợ bị trả thù.

Huống chi, giờ tôi còn phải bảo vệ đứa con của mình.

“Ôi chà, Phó Tổng, lâu quá không gặp, ngài vẫn phong độ ngời ngời như xưa.” Đối tác bắt đầu màn tâng bốc quen thuộc.

Người bên cạnh lần lượt hùa theo, từng người kính rượu.

Trong buổi thu hút đầu tư này, mấy công ty nhỏ đều mong dựa vào tập đoàn Vân Mạo, ai cũng muốn nhân cơ hội quen mặt với Phó Độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta chỉ khẽ gật đầu, để thư ký uống thay.

Tôi cố nặn ra nụ cười xã giao, hòa theo đám đông, giả vờ như chỉ là một người lạ tìm kiếm đầu tư, không dám lộ chút khác thường nào.

Đến lượt tôi kính rượu.

Tôi mỉm cười giả tạo, giọng điệu xã giao:

“Phó Tổng , hân hạnh được gặp mặt.”

Nhưng anh ta không gật đầu như những người trước, mà dán chặt mắt vào tôi, im lặng.

Tôi đành nói thêm:

“Lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo nhiều hơn.”

Tôi ngửa cổ uống cạn ly rượu.

Thư ký mỉm cười, vừa định nâng ly thay chủ.

Phó Độ bỗng nâng ly của chính mình.

Thư ký thoáng bất ngờ, chỉ đành im lặng đặt ly rượu trong tay xuống.

Anh ta kẹp ly giữa hai ngón tay, xoay nhẹ, rồi ngẩng đầu, qua miệng ly champagne liếc tôi thật nhanh.

Sau đó, ngửa đầu.

Rượu chậm rãi nghiêng xuống, yết hầu chuyển động.

Anh ta không vội không chậm mà uống, ánh mắt vẫn chăm chăm trói chặt lấy tôi.

Đích thân uống cạn, như thể nể tôi hết mực, nhưng chiếc ly thủy tinh lại nện mạnh xuống khay, xen lẫn chút tức tối.

“hừ” lạnh một tiếng, coi như đáp lại câu “lần đầu gặp mặt” của tôi.

Tôi cứng họng, không nói được gì.

Dù có tự trốn tránh thế nào, cũng phải thừa nhận một sự thật ——

Phó Độ, đã nhận ra tôi rồi.

Thư ký anh ta khéo léo dẫn dắt, nói buổi tiệc nay chỉ bàn chuyện phiếm, không bàn công việc.

Mọi người tán gẫu về hội đua ngựa, golf, chính sách mới, ngấm ngầm dò xét sở thích của anh.

Anh ta nói ít, nghe nhiều, chỉ lặng lẽ uống thêm vài ly.

Hơi men nhuộm đỏ khóe mắt.

Đột nhiên, Phó Độ lên tiếng:

“Cô Hứa, kết hôn rồi sao?”

Không khí im bặt.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.

Họ mới phát hiện, sau chiếc ly tôi đang cầm, ngón áp út của tôi lấp ló một vệt sáng bạc mảnh mai —— một chiếc nhẫn trơn đơn giản.

Không biết Phó Độ đã chú ý nó từ lúc nào.