Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“28 tuổi mà đã kết hôn, cũng sớm nhỉ.” Phó Độ thản nhiên nói.

Tôi bỗng nhớ lại, khi còn mặn nồng, Phó Độ từng ôm chặt tôi, men say bốc lên, hô hào:

“Chúng ta tự lén đi kết hôn đi, mọi chuyện đã rồi, đám lão già trong nhà chẳng quản nổi tôi đâu.”

Tôi khi ấy tỉnh táo đáp lại:

“21 tuổi mà kết hôn? Lấy gì nuôi con, lấy gì mua nhà?”

“Thế em định khi nào kết hôn?”

“Sớm nhất cũng 30 tuổi, ít nhất phải có sự nghiệp vững chắc đã.”

“Hả? Với anh cũng phải 30 á? Là anh mà, không nhượng bộ tí được sao?”

“Không, không được...”

Tôi chợt bừng tỉnh, vô thức nhìn thấy ngón áp út trống trơn của Phó Độ.

Kỳ lạ, sao anh ta vẫn chưa kết hôn với đối tượng liên hôn?

Phó Độ khẽ cười:

“Tôi thấy cô Hứa vốn là người say mê công việc. Có thể khiến cô từ bỏ sự nghiệp để kết hôn, rốt cuộc là người đàn ông thế nào vậy?”

Anh ta ngửa cổ uống thêm một ngụm rượu mạnh, biểu cảm không che giấu nổi.

Dù cố nghiến chặt hàm, cơ mặt gồng lên, vẫn lộ ra vài phần chua chát.

Gắng gượng nặn ra vẻ thản nhiên, nhưng không che dấu được nụ cười gượng gạo.

Giữa tiếng huyên náo bàn luận đầu tư, rượu vang, đua ngựa xung quanh, giọng Phó Độ nghèn nghẹn, méo mó ——

Giả vờ vô tình, hỏi như gió thoảng:

“Tôi chỉ hơi tò mò thôi... Chồng cô là người thế nào? Có đẹp trai bằng tôi không?”

Tôi cố giữ bình tĩnh, duy trì vẻ xa cách, khách sáo bề ngoài.

Tôi khẽ cười nhạt, cố giữ giọng điệu khách khí:

“Phó tổng nói đùa rồi, đây là chuyện riêng của tôi, không tiện tiết lộ.”

Sắc mặt anh ta càng lúc càng khó coi. Tôi bèn vin cớ, nhanh chóng rời đi, trốn ra ban công không một bóng người, rồi mới im lặng thở dài một hơi.

Chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, vốn chỉ là một tấm bình phong. Từ sau khi có Tiểu Bảo, mỗi lần ra ngoài tôi đều đeo nó, như một cách để tránh những lời đồn đoán không hay.

Điện thoại bỗng reo lên. Giọng trẻ con non nớt vang lên:

“Mẹ ơi…”

Tôi bất giác mỉm cười:

“Bé cưng, chưa ngủ à?”

Tôi dịu dàng dỗ dành:

“Mẹ còn đang làm việc, mai sẽ về với con nhé.”

Giọng tôi mềm hẳn đi:

“Có nhớ mẹ không? Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm, cho mẹ một cái hôn nào?”

Đúng lúc ấy, một tiếng động mạnh vang lên — có người thô lỗ kéo mạnh rèm cửa. Mùi rượu phả vào không khí.

Bước vào là Phó Độ, đôi mắt sâu thẳm, đuôi mắt lại đỏ ngầu.

Tôi vội vàng cúp máy.

“Phó tổng, sao anh lại—”

Anh ta cắt ngang, giọng gay gắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Hứa Kiều, cô dùng cái giọng điệu dỗ dành như dỗ trẻ con đó để nói chuyện với đàn ông, thật buồn nôn.”

Phó Độ cố nhịn, nhưng rồi bật thốt lên:

“Cô từng dùng giọng ấy để nói với tôi chưa?”

Bảy năm xa cách, không ngờ đó lại là câu hỏi đầu tiên anh ta dành cho tôi.

Nhưng tôi đã không còn cái tính nóng nảy bồng bột của tuổi trẻ. Người ta thường nói: tình càng sâu, hận càng lâu. Nhưng tình cảm đã phai mờ.

Giờ đây, trong mắt tôi, Phó Độ chẳng khác nào người xa lạ.

Tôi điềm tĩnh đáp:

“Chưa từng, Phó tổng.”

Mặt anh ta sầm lại, trừng tôi:

“Cô còn dám thừa nhận!”

Tôi thản nhiên:

“Có gì mà không dám? Phó tổng.”

Tôi cất điện thoại, bước vòng qua anh:

“Phó tổng, trong buổi tiệc hôm nay, anh mới là tâm điểm. Đừng để người khác thấy anh cùng một kẻ nhỏ bé như tôi lẩn trốn ở nơi này.”

Tôi liếc nhìn anh một cái:

“Dù sao tôi cũng không xứng với anh. Chẳng phải trước đây tôi đã bị gọi là đứa con gái hám tiền, bám lấy anh sao?”

Sắc mặt Phó Độ tái nhợt.

Câu nói đó — chính là lời anh ta từng nói trước mặt rất nhiều người.

Ngày ấy, trong vòng tay ôm ấp nhân tình mới, anh chỉ mải uống rượu, không hề nói một lời bênh vực tôi.

“Thì ra… hôm đó em cũng có mặt?” Giọng anh khẽ run. “Em đã nghe hết rồi sao?”

Tôi im lặng, chỉ kéo rèm, bước ra ngoài.

Nhiều năm trôi qua, nỗi đau ngày ấy — từng sâu đến mức hoang mang tê dại — nay đã bốc hơi như giọt nước trên mặt gương, chẳng còn dấu vết.

Nhưng một bàn tay mạnh mẽ lại kéo tôi lại, chặn đường tôi đi.

“Chuyện giữa tôi và Tần Tuyết Nhi chỉ là trò đùa. Hôm đó là bọn bạn bày trò, tôi bị đẩy lên sân khấu, chẳng còn cách nào, mới hôn cô ta.” Phó Độ nói nhanh, gần như cuống quýt.

Anh cau chặt mày:

“Đó không tính là lỗi lớn chứ? Tôi yêu em, nhưng lúc đó tôi mới hai mốt tuổi, tôi còn trẻ, còn nhiều tiền, chưa chơi đủ. Chỉ là một nụ hôn, có gì nghiêm trọng đến vậy? Em phải làm đến thế sao?”

Tôi bật cười lạnh.

Rõ ràng tôi chẳng muốn dây dưa, mà chính anh ta tìm đến.

Phó Độ càng nói càng bực, không chịu buông:

“Hứa Kiều, chúng tôi là con nhà giàu, sinh ra cái gì cũng có sẵn. Em không biết đâu, có những gã còn thác loạn hơn, bao cả chục cô gái, chơi trò ném vòng trong bể bơi. So với họ, tôi từ đại học đến giờ chỉ có mình em. Như thế còn chưa—”

Tôi giáng thẳng một cái tát.

Khuôn mặt anh ta lệch sang một bên, chiếc nhẫn trên tay tôi để lại một vệt đỏ rực trên má.

Anh sững người vài giây, rồi từ từ quay lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:

“Phó Độ, tôi là người anh nuôi dưỡng à? Tôi chưa từng lấy của anh một đồng, dựa vào đâu mà anh đem cái ‘đặc quyền con nhà giàu’ ra nói với tôi?”

Ánh mắt Phó Độ đỏ ngầu, im lặng dán chặt vào tôi. Cuối cùng anh khẽ mấp máy môi, giọng nghẹn lại:

“Tôi chỉ muốn hỏi… em sống có tốt không?”