Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía sau Phó Vân Giản có mấy người đi theo, ai nấy đều cung kính dè dặt.
Phó Vân Giản mặc không hề giống những hình dung về một tổng tài bá đạo—một chiếc áo khoác xanh đen, bên trong là sơ mi trắng, không đeo đồng hồ. Đôi tay thon dài, mu bàn tay nổi gân xanh, đang cầm một chiếc iPad mỏng nhẹ, trông chẳng khác gì một tờ giấy.
Khi ấy, tóc Phó Vân Giản còn chưa dài như bây giờ, mai tóc gọn gàng, ngay bên vành tai có một nốt ruồi đỏ.
Phó Vân Giản bước rất nhanh, vừa quay đầu vừa dùng tiếng Quảng với tốc độ chóng mặt để dặn dò người khác. Lúc đi ngang qua tôi, chiếc iPad vô tình chạm vào vali của tôi.
Anh ấy lập tức quay đầu, thừa lúc mọi người tạm ngừng bàn bạc, chen vào một câu:
"Xin lỗi."
Ánh mắt vội vàng thoáng qua, nhưng chúng tôi lại tình cờ chạm mặt.
Phó Vân Giản dừng lại nhìn tôi thêm một chút.
Có lẽ là vì đôi mắt tôi đỏ hoe, cũng có thể vì vẻ mặt hơi ngạc nhiên của tôi—bởi tôi chợt phát hiện, Phó Vân Giản… có chút giống Phó Độ.
Lần gặp thứ hai là ở Hải Thị.
Khi đó, tôi cùng vài người bạn đại học đang khởi nghiệp, buổi tối đi ăn cơm liên hoan. Không ngờ lại vô tình gặp được Phó Vân Giản trước cửa nhà hàng.
Anh ấy dường như chỉ có một mình, trong tay cầm một chiếc hộp sắt nhỏ đựng thuốc lá, đứng ở chỗ gió tạt hút thuốc.
Phó Vân Giản nhìn thấy tôi.
Dưới ánh đèn đường màu cam vàng và ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trên mặt đường nhựa ướt mưa, tất cả tựa như những viên kẹo rơi lách tách trong cơn mưa bụi li ti.
Lúc đó, ý nghĩ đầu tiên vụt qua đầu tôi là:
Anh ta quả thật rất đàn ông.
Phó Vân Giản chào tôi, mỉm cười dịu dàng, lễ độ:
“Xin lỗi, cho tôi hỏi XXX ở đâu vậy?”
Nụ cười ấy, đúng là đủ để câu hồn đoạt phách.
Chưa kể, bên cạnh còn có bạn bè hùa theo, vỗ mạnh vào lưng tôi:
“Cũ không đi thì mới không đến. Đừng mãi dằn vặt vì thất tình nữa. Cậu là cô gái thành thị mới mẻ, đừng phí hoài tuổi trẻ, tranh thủ cơ hội mà vui vẻ đi.”
Thế là như bị ma xui quỷ khiến, tôi bước lên con đường ngọt ngào ấy—tựa như trải đầy kẹo ngọt.
Về sau, khi biết anh cũng họ Phó, trong lòng tôi từng thoáng nghi ngờ. Nhưng tôi thực sự không tiện hỏi thẳng xem anh có quen biết Phó Độ hay không.
Bởi vì từng yêu một người bạn trai như vậy, nếu kể ra thì chẳng khác nào khai ra vết nhơ của bản thân.
Sau này, tôi cũng từng thử dò la vài lần, dường như thật sự có liên quan đến nhà họ Phó ở Cảng Thành. Nhưng Phó Vân Giản lại luôn khiêm tốn, hạ mình, ra ngoài chỉ nhận mình là một nhánh phụ không mấy tiếng tăm.
Mà tôi thì đã quen nghe Phó Độ miêu tả chú nhỏ của mình như một kẻ dữ tợn, đáng sợ. Thế nên, tôi hoàn toàn không gắn nổi hình tượng đó với một Phó Vân Giản ôn hòa, nhã nhặn.
Sai sót chồng chất, rốt cuộc chúng tôi lại không hề phát hiện ra mối “tiền duyên” sâu nặng kia.
Cho đến một buổi chiều tà dễ chịu.
Tôi và Phó Vân Giản cùng nằm trên ghế sofa trong màn đêm ấm áp, xem phim.
Anh vô tình đưa điện thoại ra trước mặt tôi:
“Em vẫn chưa gặp người nhà anh nhỉ? Đây là cháu trai anh, tên Phó Độ, thằng nhóc thật sự rất phiền phức.”
Tôi c.h.ế.t lặng trong vòng tay anh, ngây ngốc nhìn chằm chằm màn hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phó Vân Giản thở dài:
“Thằng nhóc này lại gây chuyện nữa. Không biết bị điên gì, lúc thì uống rượu quậy phá, lúc thì đập phá nhà cửa. Thật là… như ăn nhầm thuốc vậy.”
Trong ảnh, Phó Độ lảo đảo, ánh mắt say mơ màng, gục vào người vệ sĩ.
Phó Vân Giản thu lại điện thoại, nhanh chóng trả lời tin nhắn, day day trán:
“Có vẻ là chia tay rồi. Chỉ vì mấy chuyện cỏn con mà làm ầm ĩ, khiến chị dâu anh suýt bị bệnh tim. Thật chẳng ra gì.”
Anh nhíu mày, như thể mấy việc gia đình này còn khó xử hơn công việc.
Cũng vì vậy, anh không kịp nhận ra sự khác thường của tôi.
Phó Vân Giản gõ tin nhắn liên tục, thở dài, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
“Anh phải lập tức về Cảng Thành một chuyến. Người khác đều không kiềm được nó. Tiểu Kiều, xin lỗi em, hẹn cuối tuần nhé.”
Tôi gượng cười gật đầu.
Sau khi anh đi, lòng tôi rối như tơ vò.
Hàng ngàn suy nghĩ lướt qua:
Khoan đã, sao tôi cứ yêu là bạn trai nào nhà cũng bề thế thế này?
Từ từ… chú với cháu… chuyện này có phạm pháp không? Tôi có bị bắt không đây?
Chưa kể chú nhỏ của Phó Độ lại trẻ đến thế!
Kết cục, tôi chỉ có thể đưa ra một quyết định: Chia tay thôi, thật sự không hợp.
Ngày hôm sau, khi Phó Vân Giản về đến Cảng Thành, đợi anh xong việc, tôi liền nói hết tất cả.
Bao gồm cả—
Bạn trai cũ của tôi chính là cháu trai anh, Phó Độ.
Người bạn gái khiến Phó Độ phát điên, anh vừa mắng ban nãy—cũng chính là tôi.
Và người mà Phó Độ từng nửa tỉnh nửa say, bị Phó Vân Giản giục gọi một tiếng “thím nhỏ”… cũng là tôi.
Mối quan hệ phức tạp đến thế, nói xong, tôi chỉ nghe thấy một khoảng lặng dài.
Hơi thở của Phó Vân Giản nặng nề hẳn.
“Tiểu Kiều, đợi anh về, chúng ta sẽ nói kỹ hơn, được không?”
Phó Vân Giản là người thông minh, anh biết việc tôi thẳng thắn thừa nhận tất cả là vì lý do gì.
Nhưng tôi nghĩ một lát, vẫn quyết định nói ngay, như d.a.o c.h.é.m xuống dứt khoát:
“Không cần nói kỹ nữa đâu, Vân Giản. Em thấy chúng ta không hợp, chia tay thôi.”
Từ đó, sau một hồi sóng gió, tôi lại bắt đầu phiêu bạt.
Trong vòng chưa đầy một năm, dọn nhà nhiều lần, khiến khao khát ổn định trong tôi ngày càng mãnh liệt.
Và cũng lúc ấy, tôi phát hiện ra sự tồn tại của Tiểu Bảo.
Chính lúc đó, tôi mới biết—túi ngừa thai cho trẻ nhỏ không phải tỷ lệ thành công 100%, mà chỉ là 98%.
Cũng chính vào lúc đó, tôi mới hiểu sâu sắc rằng những gì Phó Vân Giản thường nói về việc chú trọng rèn luyện thân thể, dưỡng sinh… hoàn toàn không phải lời nói suông, vì mang thai thật sự quá mệt mỏi.