Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi dịu dàng dỗ dành:

“Sắp rồi, mẹ sẽ về ngay thôi. Nếu Tiểu Bảo nhớ mẹ quá, thì mỗi ngày mẹ sẽ gọi thêm vài cuộc video cho con, có được không?”

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi chăm chú nhìn vào màn hình.

Tình yêu, hình như lúc nào cũng là thứ vượt khỏi lý trí, phá hỏng mọi kế hoạch.

Ban đầu, tôi cứ nghĩ mình đã dành dụm đủ quỹ nuôi con mới yên tâm sinh nó ra.

Nhưng kế hoạch không bao giờ theo kịp biến hóa. Một khi đã có con, lúc nào tôi cũng muốn mình cố gắng thêm một chút nữa—

Muốn cố gắng thêm một chút, để đổi sữa thường thành loại sữa bột cao cấp.

Muốn cố gắng thêm một chút, xem có thể cho con vào học mẫu giáo tốt hơn, thuê được người chăm sóc giỏi hơn.

Dục vọng từ đó mà nảy sinh.

Nhưng cũng chính nó, lại là động lực thúc giục tôi nỗ lực làm việc không ngừng.

“Hứa Kiều, cô ở trong nhà tôi mà lại gọi video với đàn ông khác?”

Giọng Phó Độ bất ngờ vang lên.

Dù giận đến mức gần như mất kiểm soát, anh ta vẫn cố ép giọng xuống, rõ ràng là kiêng kỵ người chú nhỏ của mình.

Tôi cau mày:

“Phó tổng, tôi có việc gấp phải xử lý.”

Phó Độ nghiến răng, bước nhanh tới, một cước đá văng chiếc ghế chắn đường:

“Cô nhất định phải thế này sao? Nhất định phải cắt nát tim tôi ra thành từng mảnh vụn thì cô mới hả dạ à?”

Anh ta giận dữ gào lên:

“Cô có biết, để sắp xếp cuộc gặp hôm nay, tôi đã tốn bao nhiêu công sức không? Tôi đã phải cầu xin biết bao nhiêu người, chỉ để phòng trường hợp chú tôi không chấp nhận cô, họ còn có thể đứng ra nói giúp! Thế còn cô thì sao?”

Đầu dây bên kia, Tiểu Bảo nghi ngờ hỏi ai đang nói chuyện.

Tôi vội vàng dặn con tạm ngắt máy, lát nữa sẽ gọi lại.

Nhưng cổ tay tôi bị người ta nắm chặt, điện thoại lập tức bị giật đi.

“Phó Độ!”

“Được lắm, để xem cái thằng ‘đàn ông’ kia rốt cuộc mặt mũi thế nào, lại có thể—”

Khí thế hùng hổ của anh ta đột nhiên khựng lại.

Phó Độ ngây người, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Tiểu Bảo phản ứng cực nhanh, chui ngay vào chăn, bấm ngắt cuộc gọi.

Nhưng chỉ nửa giây hình ảnh thoáng qua, dường như đã đủ để Phó Độ bắt được một bí mật kinh thiên động địa.

Cánh tay anh ta chậm rãi hạ xuống.

Màn hình trở lại giao diện trò chuyện.

Phó Độ khẽ lẩm bẩm hai chữ:

"Mẹ kiếp.."

Rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

Lệ khí quanh người anh ta bỗng hóa thành niềm vui quái dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngay cả gò má cũng ửng lên chút đỏ nhàn nhạt.

“Thì ra là....”

Tôi lập tức cảm thấy không ổn, giật lại điện thoại, mặt lạnh đi:

“Tiểu Phó tổng, cảm ơn lời mời. Tôi không có hứng thú chơi trò nhập vai, xin phép cáo từ trước.”

Nói dứt lời, tôi quay người bỏ chạy không chút do dự.

Biệt thự rộng lớn quanh co, rẽ bảy tám lần như mê cung.

Tôi nhớ lại đường lúc đến, gấp gáp chạy ra ngoài.

Suýt nữa thì đụng phải Phó Vân Giản.

Ánh mắt chú ấy nhìn tôi thật sâu, rồi khẽ nghiêng người nhường đường.

Tôi gật đầu:

“Đa tạ Phó tổng.”

Nhưng ngay sau lưng, chú ấy lại khẽ gọi:

"Hứa Kiều."

Dù có hoảng loạn đến đâu, muốn rời đi đến mức nào, đôi chân tôi vẫn bất giác khựng lại, tê dại từ gáy lan xuống tận tim.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Phó Vân Giản đứng giữa hành lang dài, khoanh tay nhìn tôi:

“Lâu rồi không gặp.”

Dù tôi vô cùng muốn làm ngơ, muốn tự thôi miên, tự lừa dối mình…

Nhưng cái lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi không thể không thừa nhận một sự thật—

Phó Vân Giản, đã nhớ ra tôi rồi.

Hoặc phải nói, người đàn ông này vốn chưa từng quên tôi.

6

Phó Độ đã phát hiện ra sự tồn tại của Tiểu Bảo.

Điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.

Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, đã bảy năm rồi, tại sao một công tử nhà giàu như anh ta vẫn còn giữ sự chiếm hữu bệnh hoạn đến vậy, lại còn chơi trò giật điện thoại trẻ con như thế.

Phó Vân Giản cũng không hề mất trí nhớ.

Trước đó, tôi đã từng chuẩn bị tâm lý rồi—dù sao thì khả năng bệnh khỏi mà mất trí nhớ thật sự quá thấp. Nếu không phải chính tai nghe Phó Độ nói chú nhỏ của anh ta mất trí, e rằng tôi cũng sẽ chẳng lơi lỏng cảnh giác đến vậy.

Đầu tôi đau như muốn nứt ra. Tôi lo sợ sau khi Phó Độ biết tôi là mẹ đơn thân, sẽ càng khó mà đuổi anh ta đi. Nhưng thứ khiến tôi bất an hơn cả… lại là thái độ của Phó Vân Giản.

Ánh mắt Phó Vân Giản quá mức điềm tĩnh. Giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra, từ đầu đến cuối Phó Vân Giản vẫn luôn âm thầm thử thăm dò tôi, lặng lẽ nhìn tôi hết lần này đến lần khác cố ý giả vờ như chưa từng quen biết chú ấy.

Trong lòng người đàn ông này, rốt cuộc đang nuôi dưỡng ý định gì?

Tôi có cảm giác, giông bão sắp kéo đến rồi.

Ngày nghĩ sao, đêm mơ vậy.

Đêm ấy, tôi mơ về đêm mưa năm xưa khi mình rời khỏi Cảng Thành.

Máy bay bị trì hoãn vì thời tiết.

Trong lúc chờ ở phòng chờ hạng thương gia, lần đầu tiên tôi gặp Phó Vân Giản.