Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Tôi chuồn mất.
Tôi nghĩ chúng tôi sẽ không gặp lại nhau.
Tôi xuất ngoại suôn sẻ.
Cuộc sống du học ban đầu thú vị, sau thành nhàm chán.
Đồ ăn dở tệ, tôi nghĩ đây là cơ hội kinh doanh.
Tôi hợp tác với một chàng trai bản địa mở tiệm ăn TQ nhỏ đối diện trường.
Bán đủ món ngon quê nhà.
Đắt khách kinh khủng.
Thỉnh thoảng tôi nhớ Hạ Văn Vũ.
Nhất là những đêm đầu ở nước ngoài, nỗi buồn vô cớ ập đến.
Lúc đó tôi lại nghĩ về anh.
Nhớ khoảng thời gian sống chung, nụ cười anh cúi xuống hôn tôi.
Khuôn mặt ba mẹ tôi đã mờ nhạt.
Anh là người thân thiết nhất với tôi những năm qua.
Nên việc nhớ anh cũng bình thường thôi.
Ban ngày không nghĩ là được, đêm thì cho phép mình đa cảm.
Nhưng rồi một ngày, tôi thấy Hạ Văn Vũ trong tiệm!
Anh dẫn một cô gái tóc xoăn bước vào gọi món.
Nhìn thấy anh, đầu óc tôi gần như đơ luôn.
Anh ấy làm gì ở nước ngoài?
Còn anh nhìn tôi, mặt lạnh như ngày đầu gặp.
Nhưng trưởng thành hơn, gương mặt sắc sảo, đẹp trai hơn.
Mọi phụ nữ đều nhìn anh.
Tôi bình tĩnh ghi món, phục vụ.
Không một lời trao đổi.
Anh thậm chí không liếc nhìn tôi.
Tôi nghĩ có lẽ anh đã quên tôi.
Tưởng chuyện kết thúc ở đó.
Nhưng tối đó, tôi nhận cuộc gọi lạ.
Là Hạ Văn Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gai xương rồng
19
Khi tôi đến căn hộ của anh, anh đang co quắp trên sofa.
Tay ôm bụng, mặt nhăn nhó.
"Hạ Văn Vũ?" Tôi gọi, "Anh ổn chứ?"
"Đến chậm thế." Anh mở mắt rồi nhắm lại, "Đang 'vận động' với bạn trai mới?"
Tôi trừng mắt: "Còn đủ sức mỉa mai, chắc bụng không đau lắm."
Nếu anh không nói ăn đồ tiệm tôi bị đau bụng dữ dội, tôi đã không đến.
Hạ Văn Vũ rên: "Đau. Đồ ăn của em không sạch."
"Đừng vu khống! Tiệm em mở lâu rồi, chưa ai bị sao."
Tôi quỳ xuống, tay đặt lên bụng anh.
"Đau chỗ này?"
Anh im lặng cho tôi sờ.
Nhưng khi tôi rút tay, anh lại lên tiếng.
"Anh sẽ kiện tiệm em, làm anh lỡ dự án mười tỷ, đóng cửa đi."
Tôi tức giận: "Hạ Văn Vũ, anh cố tình trả thù em đúng không?"
Anh bật dậy.
Hai chúng tôi giằng co.
Thấy tôi không chịu thua, anh vật tôi xuống, hôn hung bạo.
Tôi nghĩ đến cô gái nước ngoài, càng giãy giụa.
Nhưng tôi không phải đối thủ, bị anh bắt nạt.
Rồi anh đột ngột dừng lại.
Vì tôi phát hiện... anh không hề có phản ứng?!
"Em thấy rồi đấy, anh bị rối loạn chức năng."
Hạ Văn Vũ quay mặt, giọng đắng nghét.
"Từ khi em đi, anh thế đấy.
"Không còn là đàn ông nữa.
"Con kia chê anh vô dụng, bỏ đi.
"Sống làm gì? Em cũng đi đi."
Anh đứng dậy lao ra ban công định nhảy lầu.
Tôi hoảng hốt ôm chặt anh.
"Đừng làm liều! Em không chán anh! Em không đi, anh bình tĩnh!"