Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

20

Hạ Văn Vũ nghe lời tôi.

Anh cho tôi xem báo cáo bác sĩ.

Trên đó ghi, do bị "uốn thẳng" quá đột ngột, anh bị ám ảnh tâm lý, sinh ra chứng bất lực.

"Vậy... phải làm sao?"

Thuật ngữ y khoa khiến tôi hoang mang.

Và cảm thấy có lỗi.

Đúng là tôi "uốn thẳng" anh, nhưng ai ngờ lại thế này!

"Không biết." Hạ Văn Vũ ủ rũ, "Giờ anh với đàn ông hay phụ nữ đều vô cảm."

"Đều vô cảm?" Tôi hỏi khẽ, "Anh có... thử với Khải ca không? Có phản ứng không?"

Mặt Hạ Văn Vũ đen lại, anh nghiến răng:

"Với nó... cũng không. Giờ anh là đồ bỏ, cht quách đi."

"Đừng! Chắc có cách!"

Tôi sốt ruột: "Mình cùng nghĩ, em chịu trách nhiệm!"

Hạ Văn Vũ lập tức mở mắt: "Em chịu trách nhiệm?"

"Ừ, đừng nghĩ quẩn."

"Được, ký hợp đồng đi."

Gai xương rồng

Anh vào phòng làm việc, vài phút sau đưa tôi bản hợp đồng dày cộp.

Tôi kinh ngạc: "Anh đánh máy nhanh thế?!"

Anh ho: "Ừ... nhập giọng nói."

Nội dung đại loại: tôi giúp anh chữa bệnh, anh trả tôi 10 triệu.

???

Sao quen quá.

Tôi phản đối: "Hai năm rồi, lạm phát thế này, sao vẫn giá đó? Phải tăng chứ!"

Hạ Vn Vũ trừng mắt: "Đồng Nhan, em không thấy xấu hổ? Anh thế này là do ai?"

Tôi xấu hổ chuẩn bị ký.

Nhưng xem kỹ mới phát hiện không phải tổng 10 triệu, mà là mỗi tháng 10 triệu!

Tay tôi run rẩy.

Quá kinh khủng.

Thái tử gia Bắc Kinh, đáng sợ thật.

Được thôi, tôi sẽ giúp anh lấy lại phong độ!

21

Chúng tôi lại sống chung.

Anh mua biệt thự mới, nói không khí trong lành giúp hồi phục.

Anh còn bắt tôi ở nhà không mặc áo lót, kích thích thị giác.

Tôi tưởng quá trình sẽ dài và khó.

Nhưng lần đầu "chiến đấu", anh đã bình thường.

Tôi: ???

"Hạ Văn Vũ, anh không bị sao mà?"

Anh dừng lại: "À... có lẽ vì em gợi lại ký ức cơ thể."

"Vậy sao?"

"Ừ, tiếp tục nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ừ."

"Không đúng!" Tôi chợt nói, "Báo cáo ghi rằng anh bị..."

Hạ Văn Vũ ngắt lời: "Anh biết, em khinh anh rồi."

Anh lại định ra ban công: "Anh là đồ bỏ, c.h.ế.t quách đi..."

"Đừng!" Tôi kéo anh lại giường.

Từ đó tôi không hỏi nữa.

Mỗi lần "chiến đấu", anh đều bình thường.

Anh nói đã hỏi bác sĩ, có lẽ hormone của tôi hợp với anh, rồi thao thao bất tuyệt toàn thuật ngữ tiếng Anh.

Tôi đau đầu, không nghe nữa.

Khỏi bệnh là được.

22

Chúng tôi không suốt ngày "chiến đấu".

Tôi bận học, anh bận mở rộng "Tập đoàn Phú Hòa" ra nước ngoài.

Thời gian trôi qua.

Một năm sau, tài khoản tôi có hơn một tỷ.

Tôi thấy mình không xứng đáng.

Tôi thử hỏi: "Anh khỏi rồi đúng không? Tối qua em thấy anh phản ứng tốt mà."

Hạ Văn Vũ dừng tay: "Ý em là?"

"Em nghĩ... mình chấm dứt hợp đồng đi? Tiền nhiều thế cũng phung phí."

Anh im lặng, rồi nhìn ra ban công...

Tôi đau đầu: "Thôi em xin lỗi, không nói nữa, tiền anh cứ tiêu."

Một năm nữa trôi qua.

Ngày tốt nghiệp thạc sĩ, còn mặc áo choàng, tôi bị Hạ Văn Vũ kéo đi đăng ký kết hôn.

Lời cầu hôn quá sến:

"Cô Đồng Nhan, anh muốn 'cứu chữa' em vĩnh viễn."

Tôi xem điện thoại anh - quả nhiên đang đọc tiểu thuyết ngôn tình.

Tôi giận: "Bao nhiêu tuổi rồi! Cấm đọc nữa!"

Nhưng anh chuẩn bị đầy đủ hoa và nhẫn.

Tôi cầm lên: "Khá chu đáo đấy."

Hạ Văn Vũ tự hào: "Cưới được nữ tỷ phú, không thể qua loa."

"Khéo nịnh."

Tôi thích được gọi là tỷ phú.

Tôi ôm cổ anh, tặng một nụ hôn kiểu Pháp.

Sau khi kết hôn, tôi lo lắng: "Mẹ anh sẽ nói gì?"

Hạ Văn Vũ thản nhiên: "Sẽ nói."

Quả nhiên.

Chiều đó tôi nhận điện thoại từ mẹ chồng.

Dù Hạ Văn Vũ bảo không cần quan tâm, nhưng giờ bà là mẹ chồng, tôi không thể hỗn.

Tôi đang căng thẳng chuẩn bị tinh thần, thì bà lên tiếng:

"Đồng Nhan hả? Nghe nói con đã thành dâu nhà họ Hạ rồi, giỏi lắm.

"Được, dì trả ba tỷ, đứa đầu phải là cháu gái. Dì không muốn cháu trai, nhỡ lại ga  y thì khổ.

"Ba tỷ, đồng ý không? Alo alo?"

Tôi: "..."