Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn hình sau lưng sáng lên, bạn cậu ấy đã kết nối máy chiếu.

Hiện lên là ảnh chụp màn hình tin nhắn Lâm Khác từng gửi trong nhóm hội học sinh năm đó, cùng với đoạn chat của cậu ta với tài khoản tin tức và ID sử dụng.

Avatar của tài khoản trùng khớp với hình đại diện trên WeChat của cậu ta – một nhân vật hoạt hình. IP đăng nhập cũng hoàn toàn giống.

Lâm Khác thoáng sững lại, rồi cười xã giao: “Chỉ là hiểu lầm thôi, năm đó tôi nghe có tin đồn như vậy nên mới hỏi trong nhóm để xác minh. Còn chuyện gần đây Vân Linh bị bôi nhọ, tôi hoàn toàn không hay biết.”

Cậu ta quay sang mọi người, giọng nghiêm túc: “Là cán bộ học sinh, tôi luôn coi trọng đoàn kết bạn bè, chưa từng làm việc gì gây tổn hại đến người khác.”

“Cậu nói dối!” Một giọng nữ vang lên, là bạn cùng bàn cũ của Lâm Khác.

Cô ấy kích động đến mức thân thể và giọng nói đều run rẩy: “Tôi biết cậu luôn ghen tị với Lộ Vân Linh, vì cô ấy dễ dàng giành hạng nhất, còn cậu dù cố gắng thế nào cũng không vượt qua được.”

“Cậu luôn nhỏ nhen như vậy, ai vượt qua cậu trong học tập hay thi cử, cậu sẽ giả vờ quan tâm rồi dò hỏi cách người ta đạt được thành tích.”

“Thậm chí cậu còn ám chỉ với người khác rằng họ dùng thủ đoạn không chính đáng.”

“Đặc biệt là với những bạn nữ giỏi giang, cậu luôn nghi ngờ họ gian lận, hoặc dựng chuyện bôi nhọ để hạ thấp họ.”

Cô gái càng nói càng kích động, đứng hẳn dậy: “Hồi đó tôi phát hiện bí mật bẩn thỉu của cậu, cậu dọa tôi sẽ dùng mối quan hệ khiến tôi không ngóc đầu lên nổi. Tôi còn không biết cậu từng làm bao nhiêu chuyện thế này. Vậy mà cũng dám nói là ‘bạn học đoàn kết’?!”

Cả phòng bắt đầu xôn xao bàn tán.

Lời của cô bạn ấy rõ ràng đã khơi dậy hồi ức của không ít người.

Thì ra lòng đố kỵ của đàn ông, cũng không hề kém cạnh ai.

Sắc mặt Chu Thần An lạnh hẳn, đuôi mắt nhướng cao, lộ ra vẻ sắc bén.

Trên màn hình, đúng lúc hiện đoạn chat khác của tài khoản kia.

“Thông tin này chắc chắn chứ?”

Lâm Khác trả lời đầy tự tin: “Chắc chắn, tôi là bạn học cùng lớp với cô ta, cũng là người chứng kiến sự việc.”

Giờ đây, dù cho chỉ là trên mạng, mọi hành vi vu khống đều phải trả giá.

Lâm Khác cúi đầu, biết công việc hiện tại của mình rất sợ bị khiếu nại, không dám tiếp tục giả vờ như không có gì xảy ra.

Giờ thì nhân chứng, vật chứng đầy đủ, cậu ta không còn đường chối cãi.

09

Buổi họp lớp kết thúc, Chu Thần An đưa tôi về.

Trên đường về, chúng tôi bắt gặp một xe hàng rong bán bỏng ngô kiểu cũ, cậu ấy xuống xe mua một túi thật to, quay đầu lại vẫy tay với tôi: “Quãng đường này, mình đi bộ về đi.”

Tôi còn chưa kịp cảm ơn chuyện của Lâm Khắc, bèn theo cậu ấy xuống xe, tiện miệng hỏi: “Cậu vẫn còn thích ăn bỏng ngô à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chu Thần An bốc một nắm đưa cho tôi, cười đáp: “Ừ, tớ là người trọng tình cảm mà.”

Tôi liếc nhìn cậu ấy một cái.

Cậu ấy thản nhiên, như thể câu vừa rồi chỉ là lời vô tâm, không mang theo bất kỳ hàm ý nào.

Chúng tôi vừa ăn bỏng ngô, vừa sánh vai bước đi.

Đi rất chậm, như thể cả hai đều không muốn quãng đường này kết thúc quá nhanh.

“Sau này cậu sẽ ở Bắc Kinh thường xuyên à?” Chu Thần An hỏi.

Tôi gật đầu: “Tớ đã tìm được việc, nhà cũng thuê xong rồi.”

“Chuyện hôm nay…”

“Vậy cậu có…”

Cả hai cùng im lặng một lát, rồi lại đồng thời cất tiếng.

Chu Thần An bật cười, ra hiệu cho tôi nói trước.

Tôi khẽ hắng giọng, bày tỏ lời cảm ơn, rồi nói: “Tớ không quen nợ ân tình lớn như vậy, sau này nếu có việc gì cần tớ giúp, nhất định phải tìm tớ đấy.”

Chu Thần An ngẩn người một lúc, khóe môi cong lên.

Anh ấy lấy từ túi trong áo khoác ra một tấm vé: “Hiện tại đúng là có chuyện cần cậu giúp.”

Tôi nhận lấy xem thử, là vé ghế VIP trận chung kết tổng mùa giải, không hiểu gì nhìn về phía cậu ấy.

“Chung kết cần người nhà đến cổ vũ, bố mẹ và anh trai tớ đều không tiện tới, cậu làm người nhà của tớ nhé.”

“Nhưng mà…” Tôi và anh ấy không phải người thân, trước đó còn từng dính tin đồn, làm người nhà có vẻ không hợp lắm, “Tớ lấy thân phận gì mà đi? Bạn học cũ à?”

Chu Thần An bỗng im lặng, chỉ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi có chút bất an.

“Vân Linh.” Cuối cùng Chu Thần An lên tiếng, giọng khàn khàn, “Tớ có thể hỏi cậu một chuyện không?”

Cậu ấy hắng giọng: “Hiện tại… cậu có bạn trai chưa?”

“Không, sao tự dưng lại hỏi vậy?”

Vì chuyện hồi cấp ba, tôi chẳng còn hứng thú với yêu đương, toàn tâm toàn ý lo học hành.

Hơn nữa tôi cũng không quen thân thiết với người khác, nghĩ đến chuyện nếu yêu thì phải thay đổi thói quen, nhịp sống thậm chí cả tương lai vì đối phương, liền thấy thật phiền phức.

“Nếu chưa có bạn trai, vậy cậu có thể đừng từ chối tớ không?” Chu Thần An chỉ vào tấm vé, trong mắt mang theo tha thiết.