Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thần An bật cười khẽ, khởi động xe.

Trên đường đi, cậu ấy bỗng hỏi tôi: “Cậu còn nhớ Lâm Khác không?”

Cái tên này nghe có phần xa lạ, tôi nghĩ một lúc mới nhớ ra: “Phó hội trưởng hội học sinh hồi đó?”

Lâm Khác học cùng lớp với chúng tôi, thành tích khá tốt, gần bằng tôi, rất được giáo viên yêu quý, còn làm cán bộ lớp.

Tôi hầu như không có nhiều giao lưu với cậu ta, chỉ nhớ cậu ấy cao gầy, đeo kính gọng đen.

Chu Thần An nhìn chăm chú vào dòng xe trước mặt, mặt không biểu cảm: “Một người bạn cũ nói với tớ, vụ tung tin đồn hồi cấp ba là do cậu ta khởi xướng.”

Tôi ngẩn người: “Lâm Khác? Không phải cậu ta là học sinh ba tốt sao?”

Ấn tượng của tôi về cậu ấy, ngoài thời cấp ba, là lần tôi đăng bài khoe tham dự hội thảo học thuật ở nước ngoài, cậu ta có like và để lại bình luận: Không hổ là học bá của Lộ học bá, ngưỡng mộ thật.

Lúc đó tôi cũng lịch sự cảm ơn lại.

Không ngờ cậu ta lại là người tung tin đồn?

Chu Thần An đưa tôi xem ảnh chụp màn hình trong điện thoại.

Trong ảnh, đúng là Lâm Khác đã đăng bức ảnh tôi đi cùng bố tôi lên nhóm hội học sinh, còn nói: “Lộ Vân Linh có phải đang được bao nuôi không? Tôi thấy nhiều lần người đàn ông đó lái xe sang tới đón cô ấy, hai người còn kéo kéo nhau, trông rất mờ ám.”

Lâm Khác là hội trưởng hội học sinh, có uy tín cao, chuyện này lại quá sốc, nhanh chóng lan truyền rộng rãi.

Tôi quay đầu nhìn Chu Thần An, ngỡ ngàng: “Nhưng tôi có quen thân gì với cậu ta đâu? Sao lại…”

“Tớ cũng rất tò mò.” Chu Thần An vẫn nhìn chằm chằm phía trước, cơ mặt khẽ căng lên, “Cậu ta làm vậy để làm gì chứ?”

Người ta nói oan có đầu, nợ có chủ, tôi với cậu ta không thù không oán, cớ gì lại dựng chuyện bôi nhọ tôi?

Thấy tôi ngẩn người, Chu Thần An dịu giọng an ủi: “Lát nữa đối chất trực tiếp, để tớ hỏi rõ cậu ta.”

08

Phòng tiệc đã có khá đông bạn học đến rồi.

Tôi và Chu Thần An vừa bước vào, bầu không khí lập tức sôi nổi hơn.

“Thần An càng ngày càng đẹp trai!”

“Anh Chu, hôm trước tôi vừa xem cậu thi đấu, đỉnh thật đấy.”

“Hai người lại đi cùng nhau, hồi đó cứ thấy hai người suốt ngày đi chung.”

Trước khi đến, tôi còn lo không quen ai, sẽ gượng gạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng đến rồi mới thấy mọi người rất thân thiện, còn trêu chọc tôi và Chu Thần An nữa.

Có cô bạn mang sổ đến, ngại ngùng xin chữ ký Chu Thần An.

Có lẽ vì ngại trước mặt bạn học, cậu ấy dù cố giữ vẻ bình thản khi ký tên, nhưng vẫn kiếm cớ nói muốn tìm chỗ ngồi rồi kéo tôi rời đi.

Ngồi xuống rồi, chúng tôi bắt đầu tìm mục tiêu hôm nay.

Lâm Khác đã có mặt, mặc vest thường ngày, kính gọng titan bạc, trông rất phong độ.

Cậu ta đang đón tiếp mọi người, gọi phục vụ mang trái cây, rượu lên, dáng vẻ như cá gặp nước.

Thấy tôi và Chu Thần An nhìn về phía mình, cậu ta bước tới, mỉm cười chào hỏi: “Thần An, Vân Linh, lâu rồi không gặp, hai người vẫn nổi bật như xưa. Thực đơn ở đằng kia, muốn ăn gì thì qua chọn nha.”

Nhìn vẻ mặt thân thiện của Lâm Khác, tôi thật khó tin cậu ta chính là người từng dựng chuyện tôi bị bao nuôi.

Chu Thần An khẽ gật đầu, liếc nhìn chiếc TV trong phòng rồi hỏi như không: “Có mic không? Hôm nay đông người, phát biểu thì dùng mic sẽ dễ nghe hơn.”

“Đúng là người quen sân khấu lớn, chuyên nghiệp ghê.” Lâm Khác vỗ vai Chu Thần An, “Để tôi gọi phục vụ mang qua.”

Chờ mọi người đến đông đủ, buổi tiệc bắt đầu.

Ai nấy vừa ăn vừa trò chuyện, không khí rất vui vẻ.

Chu Thần An ra ngoài nghe điện thoại, lúc trở vào sắc mặt càng thêm nặng nề.

Tôi lo lắng hỏi: “Có chuyện gì à?”

Âm thanh trong phòng khá ồn, cậu ấy nghiêng người lại gần tôi, mùi hương quen thuộc phảng phất: “Bạn làm truyền thông của tớ nói, tìm ra ‘người bạn học cũ’ tung tin rồi.”

Thấy sắc mặt cậu ấy không tốt, tôi bất giác căng thẳng, sợ nghe thấy cái tên quen thuộc: “Ai vậy, tớ có quen không?”

Chu Thần An cầm ly nước trái cây trên bàn, uống một ngụm, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào người đàn ông cao gầy đang bắt chuyện khắp nơi: “Vẫn là Lâm Khác.”

Tôi run lên, suýt chút nữa bật dậy chất vấn cậu ta, tôi với cậu ta không oán không thù, sao lại hại tôi hết lần này đến lần khác?

Chu Thần An vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi: “Để tớ.”

Cậu ấy đứng dậy, đi đến bên TV, đưa điện thoại cho một người bạn thân từ thời cấp ba, nói mấy câu.

Cậu bạn nhìn tôi rồi lại nhìn Lâm Khác, nghiêm túc gật đầu.

Chu Thần An bước đến trước TV, cầm mic, hắng giọng: “Xin lỗi mọi người, làm phiền chút, tớ có chuyện cũ muốn hỏi Phó chủ tịch Lâm.”

Lâm Khác đang tươi cười mời rượu sững người lại, cùng mọi người quay đầu nhìn về phía đó.

Chu Thần An nhìn thẳng vào cậu ta, từng chữ rõ ràng: “Lâm Khác, tại sao cậu nhiều lần tung tin đồn bố Lộ Vân Linh là kim chủ của cô ấy, còn nói cô ấy bị bao nuôi?”