Thành Quỷ Rồi Vẫn Cua Được Cao-Phú-Soái
Tôi chết đã ba năm, còn anh chàng ở mộ bên lại là đại gia chính hiệu. Mỗi lần anh ta đốt vàng mã, tôi đều lén ra nhặt mấy tờ tiền âm phủ bay lạc. Tối trước *tết Trung Nguyên, không hiểu sao tôi lại… chui được vào giấc mơ của anh ta. (*Tết Trung Nguyên: Là ngày 15 tháng 7 âm lịch. Còn gọi là “Tết ma”, “Tết cô hồn” – thời điểm vong linh được thả về dương gian, người sống cúng tế để cầu an, xá tội cho các cô hồn.) Anh ta nhìn tôi, nhíu mày hỏi: — Cô muốn gì? Nhìn gương mặt đẹp trai không góc chết kia, tôi nuốt nước bọt, chắp tay lí nhí: — Anh… có thể đốt cho tôi mấy anh đẹp trai được không? Sắc mặt anh ta lập tức tối sầm, rít từng từng chữ qua kẻ răng: — Cô còn muốn mấy gã đẹp trai nữa hả? — Ơ? Không! Không phải…Ý tôi… Tôi cuống quýt xua tay, lắp bắp như người bị lag não. Cuối cùng anh ta thở dài, bất lực: — Muốn kiểu trai đẹp giống tôi sao? Hả, tôi có nói vậy sao?
Bình Luận (0)