Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Im lặng một lúc.

Một lúc lâu sau, tôi cười, chỉ cảm thấy khóe mắt cay xè.

"Chị!" Tôi nhìn chị ta: "Rốt cuộc chị coi em là cái gì?"

Chị ta sững người.

"Rốt cuộc em là em gái của chị, hay là một công cụ của chị?"

Chị ta im lặng một lúc, đột nhiên kích động nói: "Công cụ? Công cụ! Em thực sự nghĩ về chị như vậy sao? Chị coi em là công cụ, chị chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó để tìm em, giúp em trả nợ, giúp em trả chi phí điều trị? Chị coi em là công cụ, năm đó em rơi xuống nước, chị không chút do dự nhảy xuống cứu em? Chị coi em là công cụ, chị nhất quyết bắt em nghỉ việc ở quán KTV, đưa em đến Hải Thành để sống những ngày tháng tốt đẹp?"

Chị ta vừa nói vừa khóc nức nở.

Tôi không nói gì.

"Tiểu Triệt!" Chị ta khóc nói: "Chị thực sự không còn cách nào khác, Liêu Phàm anh ta... nhưng bây giờ chị là Lục phu nhân rồi, chị thực sự không thể gặp anh ta, em giúp chị, giúp chị được không, chị thực sự không còn đường nào khác."

Không còn đường nào khác.

Một năm trước, chị ta cũng nói rằng không còn đường nào khác, tôi đã giúp chị ta.

Bây giờ, tôi không muốn giúp nữa.

"Chị!" Tôi nói, "Tất cả những gì chị đã làm cho em, em đều nhớ." Tôi quay đầu lại, "Nhưng em thực sự không thể giúp chuyện này."

"Tại sao không thể?!" Chị ta kéo tôi lại: "Tiểu Triệt, một năm qua, chẳng phải em cũng đã giúp chị, giả vờ làm chị ở bên Lục Trạm sao? Em diễn thêm một lần nữa là được rồi, Liêu Phàm anh ta không nhận ra đâu, chuyện này cũng giống như em ở bên Lục Trạm thôi..."

"Em không làm được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chị ta cao giọng: "Tại sao em không làm được? Em có thể ngủ với Lục Trạm, tại sao không thể ngủ với Liêu Phàm?"

"Bởi vì em thích Lục Trạm!"

Sau khi nói ra, cả hai đều im lặng.

"Em thích anh ấy, một năm qua, em không chỉ đóng giả làm chị." Tôi quay đầu đi: "Em đã coi mình là vợ thực sự của anh ấy, em thực sự thích anh ấy."

"Hừ, ha ha ha..." Đột nhiên chị ta cười phá lên, "Thảo nào, thảo nào..."

Chị ta ngả người ra sau: "Thì ra em vẫn luôn có ý đồ như vậy, có phải em vẫn luôn hy vọng chị sẽ không bao giờ quay lại hả? Liêu Phàm đến rồi, em rất vui phải không? Bởi vì chỉ cần chị quay về với anh ta, em lại là Lục phu nhân..."

Chị ta cười khẩy nói: "Thảo nào một năm trước em đồng ý nhanh như vậy, lúc đó em đã muốn chiếm vị trí của chị rồi phải không? Dù sao thì, thiên kim nhà họ Lư, Lục phu nhân, đều là thân phận mà em năm đó không thể nào với tới."

"Nuôi ong tay áo?" Chị ta cười lớn, "Thì ra đây chính là nuôi ong tay áo sao? Một năm nay, có phải em rất hy vọng chị chế t ở ngoài đó, như vậy em sẽ là Lục phu nhân mãi mãi."

Tôi lắc đầu: "Chị rõ ràng biết, em chưa bao giờ nghĩ như vậy."

Chị ta quay đầu đi, không nói gì nữa.

Một lúc lâu sau, tôi thở dài: "Chị, Liêu Phàm là người như thế nào, chị chắc chắn hiểu rõ hơn em, anh ta cho chị 7 ngày, chị có muốn gặp anh ta hay không, tùy chị."

Chị ta im lặng hồi lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Chị biết rồi, chị sẽ tự nghĩ cách."

Nói xong, chị ta xuống xe.

***