Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày sau, tôi không nhận được điện thoại của Lư Thanh Thanh, nhưng lại nhận được điện thoại của người chăm sóc.
Người chăm sóc nói tình hình của bố đột nhiên chuyển biến xấu, hỏi tôi có thể quay về một chuyến hay không.
Tôi lập tức đặt vé tàu ngay ngày hôm đó, trở về quê nhà
Tình hình của bố thực sự không tốt, tối hôm đó, tôi không chợp mắt, thức trắng đêm, may mắn là không có gì nguy hiểm.
Cho đến trưa ngày hôm sau, tình hình cuối cùng cũng ổn định.
Người chăm sóc khuyên tôi đi ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi, khi tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện, đột nhiên có người gọi tôi lại.
Tôi quay đầu lại: "Tiểu Khê?"
"Thực sự là em." Tiểu Khê cười đi tới: "Chị suýt nữa không nhận ra."
Tôi liếc nhìn tờ giấy trong tay cô ấy: "Chị..."
"Chị mang tha i rồi!" Tiểu Khê cười nói: "Vừa mới kiểm tra, nhưng bác sĩ nói tha i nhi chưa ổn định lắm, dặn phải uống thuốc dưỡng tha i."
"Chúc mừng chị!" Tôi cười nói, ngập ngừng một chút: "Vậy chị còn đi làm ở đó..."
"Chị nghỉ việc rồi." Tiểu Khê cười nói: "Mang tha i rồi làm sao mà làm việc đó được? Hơn nữa, chị cũng không muốn làm nữa, muốn đổi chỗ sống, dù sao thì nơi này cũng nhỏ, mọi người đều quen biết nhau, sau này cũng không tốt cho con cái."
Tôi gật đầu.
"Lâu rồi không gặp, hay là chúng ta đi ăn cơm đi?"
Tôi thức trắng đêm, thực sự hơi mệt, vì vậy tôi lắc đầu: "Hôm khác đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi, rất nhanh." Tiểu Khê nắm lấy tay tôi: "Chị sắp đi rồi, cũng không biết khi nào mới quay lại, chúng ta chia tay lần này, có lẽ sẽ thực sự không gặp lại nhau nữa."
Dù sao tôi cũng phải ăn trưa, nên tôi gật đầu: "Được rồi, vậy thì ăn đại ở gần đây đi."
Tiểu Khê kéo tôi đến một nhà hàng gần bệnh viện.
"Có phòng riêng không?"
"1105."
Nhân viên phục vụ dẫn tôi và Tiểu Khê đến phòng 1105, đẩy cửa ra, một mùi thuố c lá nồng nặc lập tức xộc vào mũi khiến tôi ho sặc sụa.
Khi nhìn rõ tình hình trong phòng, tôi sững người.
Đây là một căn phòng rất lớn, vài người đàn ông đang ngồi hút thuố c trên ghế sofa.
"Xin lỗi, chúng tôi đi nhầm phòng." Tôi kéo Tiểu Khê định bỏ đi.
"Chờ đã!" Người đàn ông ở giữa đứng dậy, giọng điệu đầy ẩn ý: "Đây không phải là Tiểu Khê và... Tiểu Triệt sao?"
Tiểu Khê nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, quay đầu cười nói: "Thì ra là Chu tổng, chúng tôi đi nhầm phòng, làm phiền Chu tổng rồi, xin lỗi."
"Không sao." Anh ta bước lên hai bước: "Dù sao cũng là ăn cơm, cùng ăn đi, nhà hàng này là của tôi, trước kia tôi luôn chiếu cố việc buôn bán của các cô, bây giờ các cô cũng chiếu cố việc buôn bán của tôi."
Tôi quay đầu lại, cười nói: "Chu tổng, hôm nay chúng tôi thực sự không tiện."
"Ồ?" Anh ta ngẩng đầu lên, "Không tiện thế nào?"
Tiểu Khê nắm lấy tay tôi, tôi biết, cô ấy đang bảo tôi đừng cứng rắn với anh ta.
Người đàn ông trước mặt tên là Chu Vĩnh, là một đại gia ở vùng này, cũng là khách quen của quán KTV năm đó, anh ta có một đặc điểm, đó là ăn mềm không ăn cứng, chiều theo ý anh ta, mua bao nhiêu rượu cũng được, nếu hơi phản kháng một chút, anh ta có thể lật tung cả quán bar.