Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi im lặng, không nói gì.
Thật ra, hồi cấp 3, tiếng Anh của tôi rất tốt, từng đạt giải Nhất trong cuộc thi toàn quốc.
Sau khi bỏ học, tôi hầu như không có thời gian động đến sách vở, quả thật đã quên rất nhiều.
Nhưng năm tôi kết hôn với Lục Trạm, để duy trì hình tượng tiểu thư nhà giàu của Lư Thanh Thanh, sau khi kết hôn, tôi không đi làm, ban ngày Lục Trạm đi làm, cách tôi g.i.ế.c thời gian là đọc sách.
Lục Trạm có rất nhiều sách tiếng Anh, tôi vừa tra từ điển vừa đọc, đã đọc hết nửa tủ sách.
Có một lần, tôi mải mê đọc sách, đến nỗi Lục Trạm về nhà mà tôi cũng không nhận ra.
Đọc xong một đoạn, khi tôi ngẩng đầu lên, mới phát hiện anh đã thay quần áo, khóe môi mỉm cười, đang dựa vào khung cửa nhìn tôi.
Cũng không biết anh đã nhìn bao lâu rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn nhuộm lên người anh một lớp voan vàng nhạt.
Anh bước tới, bế thốc tôi lên, cười nói: "Anh thực sự không ngờ, có một ngày lại phải tranh giành vợ yêu với những cuốn sách mà anh coi như bảo bối."
Anh ngồi xuống ghế sofa, ôm tôi vào lòng, chỉ vào cuốn sách trên tay tôi: "Để anh xem, em đọc đến đâu mà say mê thế."
Tôi mở sách cho anh xem.
Anh chỉ vào một dòng chữ: "If equal affection can not be, let the more loving be me."
Anh cười: "Nghĩa là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi đỏ mặt: "Anh không biết hay sao, còn bày đặt hỏi em."
"Ừm." Anh dùng một tay vén tóc tôi ra sau tai, hôn xuống.
Đêm đó, anh bế tôi, người đã kiệt sức và sắp ngủ thiếp đi, vào phòng ngủ, trước khi ngủ thiếp đi, tôi nghe thấy anh nói bên tai:
"Vợ yêu, let the more loving be me."
"Choang!" Một tiếng, chiếc cốc nước đổ khiến tôi bừng tỉnh, Lư Thanh Thanh luống cuống lấy giấy lau bàn.
Lục Trạm rút vài tờ giấy lau tay cho chị ta, giọng nói dịu dàng: "Nhìn em kìa, sao lại bất cẩn thế."
Dọn dẹp bàn xong, Lục Trạm nói với Lư Thanh Thanh: "Cứ quyết định như vậy đi, em gái em không có kinh nghiệm làm việc, đến nơi khác cũng khó khăn, thân phận của em ấy đặc biệt, nếu em đi cầu xin người khác, bố vợ biết được có lẽ cũng không vui, cứ đến Lục thị học hỏi trước đã, ở Lục thị chỉ có vài vị quản lý cấp cao biết em, em ấy ở đây cũng tốt hơn cho em, đợi một năm rưỡi nữa rồi ra ngoài tìm việc cũng dễ hơn."
Nói xong, anh quay đầu nhìn tôi: "Công việc rất đơn giản, chỉ là nhận và gửi email, nhưng một khi em đã muốn làm việc, thì phải nghiêm túc, nếu phạm lỗi, cũng sẽ bị xử phạt như thường, còn nữa…" Anh ngập ngừng, nghiêm túc nói: "Một số thói quen làm việc trước đây, phải sửa đổi, tác phong của Lục thị rất nghiêm túc, không cho phép có những thứ lộn xộn."
"Ôi chao A Trạm!" Lư Thanh Thanh vội vàng nói: "Anh nghiêm túc thế làm gì, đừng dọa Tiểu Triệt, Tiểu Triệt, em nói gì đi."
"Em biết, em sẽ làm việc thật tốt." Tôi ngập ngừng: "Cảm ơn anh, anh rể."
Đúng lúc này, điện thoại của Lư Thanh Thanh đột nhiên reo.
Chị ta đi đến bên cửa sổ nghe điện thoại.
"Mẹ, con đón Tiểu Triệt rồi, con xem tình hình, vâng, vâng..."
Tôi và Lục Trạm im lặng ăn cơm, đột nhiên anh ngẩng đầu lên.
"Em tên gì?"