Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn vào mắt anh, khẽ nói: "Doãn Lam Triệt."

"Ừm." Anh đặt bát xuống: "Anh tên là Lục Trạm."

***

Ngày hôm sau, Lục Trạm trở về Hải Thành trước.

Tôi kiên trì ở lại bện h viện để chăm sóc bố thêm một tuần, Lư Thanh Thanh cũng ở lại, nói là muốn ở bên tôi.

Lư Thanh Thanh muốn tôi cùng ở khách sạn với mình, tôi từ chối.

Nhà lâu ngày không có người ở, nhiều nơi đều bám đầy bụi, tôi dọn dẹp từ trên xuống dưới một lượt.

Trong phòng của bố có một chiếc bàn viết cũ kỹ, chân bàn giăng đầy mạng nhện, tôi ngồi xổm xuống dọn dẹp, vô tình chạm vào tấm ván dưới mặt bàn, ngăn kéo kêu "cạch cạch" vài tiếng, sụt xuống.

Đồ đạc trong ngăn kéo rơi vãi khắp nơi, tôi vừa xoa đầu vừa nhặt từng thứ một, đột nhiên nhìn thấy một album ảnh cũ kỹ lạ lẫm.

Trong album ảnh là những bức ảnh tôi chưa từng thấy.

Thời trẻ bố tôi ngồi xe đạp, phong độ ngời ngời, mẹ ngồi sau, ôm chặt eo ông, cười ngọt ngào.

Bố cài hoa chú rể, cõng mẹ mặc áo cưới, e lệ.

Còn có tôi và Lư Thanh Thanh lúc nhỏ, được bố mẹ mỗi người bế một đứa.

Tôi không phân biệt được đứa nào là tôi, đứa nào là Lư Thanh Thanh.

Nhưng cả hai chúng tôi, đều cười rất vui vẻ.

Tôi gấp album ảnh lại, định đặt nó về chỗ cũ, một tờ báo cũ bị cắt từ bên trong trượt ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đây là một tờ báo cách đây mười năm.

Bài báo được cắt ra là một bản tin: "Tập đoàn Lư thị Hải Thành đối mặt với khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, có nguy cơ phá sản thanh lý."

Tôi không biết tại sao năm đó bố lại giữ riêng trang báo này.

Có lẽ là tâm lý hả hê khi kẻ thù gặp nạn, nhưng Lư thị năm đó đã không phá sản, mà sau khi trải qua cuộc khủng hoảng đó, đã hồi sinh, phát triển lớn mạnh hơn.

Tôi nhẹ nhàng kẹp tờ báo đó vào album ảnh.

Cuộc sống, quả thật không phải là truyện cổ tích.

Nhưng cũng không phải là cam chịu, không thể thay đổi.

Một tuần sau, tình hình của bố ổn định, tôi và Lư Thanh Thanh cùng nhau lên tàu cao tốc về Hải Thành.

"Nơi này ngày càng đẹp.” Chị ta nhìn tấm biển quảng cáo "Lễ hội du lịch hot trên mạng" ngoài cửa sổ: "Có núi có sông, biết đâu sau này thực sự trở thành địa điểm du lịch hot trên mạng."

"Có lẽ vậy."

"Tiểu Triệt!" Chị ta do dự quay đầu lại: "Về chuyện đi làm ở Lục thị..."

"Không sao cả." Tôi thản nhiên nói: "Nếu chị không muốn em đi, em sẽ không đi."

"Không, không." Chị ta vội vàng nói: "Bây giờ A Trạm đã đề nghị rồi, nếu em nhất quyết không đi, anh ấy lại dễ dàng nghi ngờ, ý của chị là, công việc của em tuy không cần tiếp xúc với A Trạm, nhưng làm khoảng nửa năm thì xin nghỉ việc, sau đó chị sẽ giúp em tìm công ty khác, thời gian này em nhất định phải hạn chế tiếp xúc với anh ấy, bây giờ tuy anh ấy chưa nghi ngờ gì, nhưng chúng ta cẩn thận vẫn hơn."

Tôi khẽ nói: "Vâng."

"Lát nữa mẹ sẽ đến đón chúng ta." Chị ta cười nói, "Tiểu Triệt, chị thực sự rất vui, cuối cùng em cũng có thể đường đường chính chính cùng chị đi gặp mẹ."

***