Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Loại cuộc thi này, trước đây anh cũng từng tài trợ." Anh uống một ngụm cà phê rồi đặt xuống: "Các thí sinh thường dùng bút danh để tham gia, đảm bảo công bằng, bút danh của em là gì?"
Tôi im lặng một lúc: "Chính là... một cái tên rất bình thường."
"Ồ." Anh không hỏi thêm nữa, đặt tài liệu xuống.
Im lặng hồi lâu, anh quay người định bỏ đi.
Liếc nhìn ly cà phê gần cạn trên bàn, tôi cuối cùng vẫn không nhịn được, khẽ nói: "Em..."
Anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi.
"Em nghe nói." Tôi cúi đầu: "Người dạ dày không tốt, tốt nhất nên ít uống cà phê."
"Ồ?" Anh thờ ơ:"Nghe ai nói?"
Nghe ai nói?
Tôi sững người.
Đó là lúc tôi mới kết hôn với anh.
Mới kết hôn được một tháng, đã chứng kiến anh bị đau dạ dày một lần.
Vài ngày sau, anh đi tiếp khách về muộn, tay cầm một ly cà phê nóng mới mua, đã uống được một nửa.
Tôi nhận lấy ly cà phê, nhíu mày nói với anh: "Em nghe nói, người dạ dày không tốt, tốt nhất nên ít uống cà phê."
"Ồ?" Anh nhướng mày: "Nghe ai nói?"
Tôi suy nghĩ một chút, thốt ra hai chữ: "Baidu."
Anh cười phá lên: "Vợ yêu của anh," nói rồi ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi: "Sao em lại đáng yêu thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh nâng mặt tôi lên, hôn tôi, mùi cà phê nồng nặc lan tỏa trên môi lưỡi tôi, tôi luôn nhạy cảm với cà phê, đẩy anh ra, quay đầu né tránh: "Đừng, em sẽ không ngủ được."
Anh cười rạng rỡ, bế thốc tôi lên, đi về phía phòng ngủ.
Sau đó, tôi không bao giờ thấy anh uống cà phê nữa.
Và anh không biết rằng, lúc đó, tôi thực sự đã tra Baidu.
Tôi tra cả ngày, ghi nhớ tất cả những thực phẩm tốt và không tốt cho dạ dày vào cuốn nhật ký mà anh tặng tôi, cũng ghi nhớ kỹ trong lòng.
Quá khứ và hiện tại đan xen, tôi cúi đầu, khẽ nói: "Nghe người khác nói."
"Ồ." Anh cầm ly cà phê lên, lúc quay người, điện thoại reo.
Tôi nhìn thấy hai chữ "Lư Thanh Thanh" nhấp nháy trên màn hình.
Anh nghe điện thoại xong, quay đầu hỏi tôi: "Chị gái em muốn đến đón anh, tiện đường đưa em về luôn không?"
Tôi do dự một chút, lắc đầu: "Không cần đâu, không tiện đường, em đi tàu điện ngầm rất tiện."
Anh gật đầu, không nói gì nữa, rồi bỏ đi.
Khu vực làm việc rất yên tĩnh, tôi nghe thấy tiếng "ting" của thang máy, cửa mở ra rồi đóng lại.
Ngồi trên ghế một lúc, tôi cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn mạng cho nhân viên của cuộc thi dịch thuật.
"Đường lão sư, xin lỗi đã làm phiền, cho em hỏi, bây giờ em còn có thể đổi bút danh không?"
Nhân viên lập tức trả lời.
"Hệ thống đã đăng ký thì không thể đổi nữa, hơn nữa, tại sao phải đổi? Chúng tôi đều cảm thấy cái tên Trạm Triệt rất hay, trong trẻo, sáng sủa, giống như phong cách dịch thuật của em. Hơn nữa bây giờ vẫn đang trong giai đoạn bình chọn, hiện tại em đang đứng trong top 3, nếu đổi tên sẽ khiến cư dân mạng hiểu lầm."
Tôi nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy khóe mắt cay xè.
***