Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ta không còn nhớ gì nữa, không nhớ mình là ai, cũng không nhớ khuôn mặt của tôi và Lư Thanh Thanh.

"Người chăm sóc nói." Anh ta ngập ngừng, vẻ mặt hoang mang: "Cô là vợ tôi."

Tôi im lặng, không biết nên thừa nhận hay phủ nhận, cũng không biết nên giải thích chuyện này với anh ta như thế nào.

Sau khi anh ta ngủ, tôi tìm một nơi vắng vẻ, gọi điện thoại cho Lư Thanh Thanh.

"Liêu Phàm tỉnh rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó truyền đến giọng nói run rẩy: "Anh ta, anh ta còn, còn khỏe không?"

"Anh ta bị mất trí nhớ, không còn nhớ gì nữa."

Khoảng nửa phút sau, tiếng nức nở khe khẽ truyền đến từ đầu dây bên kia.

Tôi cầm điện thoại, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, im lặng lắng nghe tiếng khóc cố gắng kìm nén nhưng không thể kiềm chế được từ đầu dây bên kia.

Tôi không biết, chị ta rơi nước mắt vì áy náy, vì người yêu cũ đã quên chị ta mà khóc, hay vì cuối cùng cũng có thể bắt đầu cuộc sống mới mà không còn gánh nặng, mừng đến phát khóc.

***

Trở lại công ty, đã 7 giờ tối.

Buổi chiều có khá nhiều việc tồn đọng, sau khi tôi sắp xếp và gửi đi những email cần gửi, đã hai tiếng trôi qua.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Văn phòng là cửa sổ sát đất, tôi gục xuống bàn, im lặng nhìn khung cảnh rực rỡ ánh đèn neon bên ngoài.

Không biết qua bao lâu, tôi ngồi thẳng dậy, mở máy tính, xem lại tài liệu của Lư thị mà tôi đã tra trước đó.

"Đang xem gì vậy?"

Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng, tôi giật mình, quay đầu lại, Lục Trạm cầm một ly cà phê, không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi.

Anh lạnh lùng nhìn tôi từ trên cao xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhất thời luống cuống, đứng dậy đối mặt với anh: "Em..."

"Đang xem tài liệu của Lư thị?" Anh tiến lại gần một bước: "Trách nhiệm công việc của em không bao gồm việc này."

"..."

"Muốn biết gì, sao không đi hỏi chị gái em, thậm chí hỏi Lư Phong cũng được, tra trong công ty của anh." Anh nhếch mép: "Không tra ra được gì đâu."

"Em chỉ là." Tôi ép bản thân bình tĩnh lại: "Đột nhiên nhớ ra, xem thử, tìm hiểu một chút."

Anh khẽ cười một tiếng, uống một ngụm cà phê, đặt ly xuống bàn, dựa vào cạnh bàn, khoanh tay trước ngực.

"Anh là anh rể của em." Anh nói: "Em muốn tìm hiểu gì, muốn biết gì, hỏi anh cũng được."

Tôi ngẩn người nhìn anh, ánh mắt nhìn xuống, dừng lại ở ly cà phê.

Im lặng.

Một lúc lâu sau, tôi rời mắt, đóng trang web trên máy tính.

"Không có gì." Tôi lắc đầu: "Không có gì muốn biết."

Tôi không nhìn anh nữa, anh cũng không nói gì nữa.

"Đây là gì?" Anh cầm một gói hàng đã được mở ra trên bàn tôi.

"Cuộc thi dịch thuật tiếng Anh Hannah Thomas?" Anh ngẩng đầu nhìn tôi: "Em tham gia à?"

Tôi khẽ nói: "Vâng."

Anh lật xem tài liệu: "Đăng ký khi nào?"

"Ba tháng trước."

Ba tháng trước, khi tôi vẫn là vợ anh.

"Bút danh của em là gì?"

Tôi sững người: "Gì cơ?"