Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chúng tôi ra khỏi bện h viện lần nữa, đã 5 giờ chiều.
"Bia của nơi này, rất nổi tiếng sao?" Lục Trạm nhìn một tấm biển quảng cáo bên đường, đột nhiên hỏi.
Tôi nhìn sang, quê tôi có một nhà máy bia, nhưng chỉ bán ở địa phương, lần này về, trên đường đột nhiên xuất hiện nhiều biển quảng cáo, chắc là muốn nhân cơ hội lễ hội du lịch lần này, quảng bá thương hiệu.
Lục Trạm bước lên, mua hai chai bia, cười nói: "Lần trước đi vội, chưa kịp nếm thử."
Về đến nhà, anh mở một chai bia, tự rót cho mình.
Tôi nhìn anh uống cạn nửa chai, muốn nói lại thôi.
Đứng dậy đi vào bếp, tôi rửa rau, bắt đầu nấu cơm tối.
"Cần giúp gì không?" Anh đi vào bếp, cầm con d.a.o tôi đặt trên thớt: "Để anh giúp em cắt rau nhé."
Tôi vừa định nói không cần, đã nghe thấy anh "a" một tiếng, quay đầu lại nhìn, đầu ngón trỏ tay trái của anh đã chảy má u.
Tôi hoảng hốt, vội vàng buông rau, chạy đến.
"Anh không biết cắt, cắt cái gì chứ? Làm sao bây giờ?" Tôi lo lắng đến mức suýt nữa khóc: "Không biết hộp thuố c gia đình còn băng cá nhân không."
Tôi buông tay anh ra, vội vàng vào phòng bố tìm hộp thuố c, băng cá nhân thì tìm thấy, nhưng đã hết hạn từ lâu.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể dán tạm cho anh: "Hay là đến bện h viện sát trùng nhé?"
Tôi vừa dán vừa nói: "Không biết vết thương có sâu không, sao anh lại bất cẩn..."
Còn chưa nói xong, anh đột nhiên dùng sức, đẩy tôi vào tường.
Tôi ngây người nhìn anh.
Chưa kịp phản ứng, bàn tay lành lặn của anh đã nâng cằm tôi lên, trong mắt như có ngọn lửa bùng cháy, nụ hôn sắp rơi xuống.
Tôi sợ hãi nhắm mắt lại.
Nhưng anh lại dừng lại ngay khi môi sắp chạm vào nhau.
Mũi chạm mũi, hơi thở hòa quyện, tôi mở mắt ra, hai người bốn mắt nhìn nhau, tôi run rẩy toàn thân.
Anh nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, nhẹ nhàng buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Xin lỗi!" Anh lùi lại một bước: "Hơi say, nhận nhầm người."
Đôi mắt anh không có chút ấm áp nào, anh quay người định bỏ đi.
Tôi dựa vào tường, nhìn bóng lưng anh rời đi, chỉ cảm thấy trái tim rung động.
"A Trạm..."
Anh dừng bước, không nói gì.
"Đừng như vậy nữa!" nước mắt tôi tuôn rơi: "Đừng như vậy nữa..."
Đừng hành hạ em như vậy nữa. Rõ ràng anh đã biết tất cả.
Tại sao?
Tại sao anh vẫn đối xử tốt với em?
Tại sao anh không hỏi em gì cả?
Tại sao anh không trách em?
Tại sao anh không ghét em?
Tại sao anh vẫn giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra?
"Em gọi anh là gì?" Anh quay lưng về phía tôi, hỏi từng chữ một.
"A Trạm." Tôi nhìn bóng lưng anh, lắc đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Anh đột ngột quay người lại, ôm chầm lấy tôi, hai tay nâng mặt tôi lên, nhìn tôi chằm chằm.
"Doãn Lam Triệt, em có biết em đang gọi ai không?"
Tôi nhắm mắt lại, khóc gật đầu: "A Trạm, A Trạm..."
Sau tiếng thở dài, nụ hôn mãnh liệt phủ xuống.
Tôi chìm trong hơi thở của anh, như là một sự giải tỏa, lại là một sự buông thả đã lâu.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng buông tôi ra.
Anh áp trán vào trán tôi, hỏi tôi: "Còn gì nữa?"