Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nước mắt tôi rơi lã chã, lắc đầu, không nói nên lời.

Anh đến gần, từng chút một hôn đi nước mắt trên mặt tôi, nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe.

"Còn gì nữa?" Anh lại hỏi.

Những điều ẩn giấu trong lòng tôi cuối cùng cũng vỡ òa vào khoảnh khắc này.

Nước mắt không thể ngừng rơi, tôi nhìn anh, khóc không thành tiếng.

"Chồng."

***

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Trạm.

Đêm qua, anh ôm chặt lấy tôi, liên tục bảo tôi gọi anh là chồng.

"Vợ yêu!" Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi, khàn giọng nói: "Em có biết, anh vẫn luôn chờ em thừa nhận anh không?"

"Tại sao anh không giận em?" Tôi không ngừng khóc, "Em đã lừa dối anh, tại sao anh không giận?"

"Anh đã giận rồi." Anh ôm tôi vào lòng, thở dài: "Anh đã giận rồi..."

"Giận em tại sao không nói cho anh biết, giận em nói đổi là đổi, không chút lưu luyến."

Anh vuốt ve tóc tôi: "Thậm chí còn giận bản thân có phải đã trao nhầm trái tim, nhưng lại giận bản thân không thể buông bỏ em."

"Em cứ tưởng." Tôi khóc nức nở: "Người anh thích... vốn dĩ là chị ấy, em chỉ là một kẻ bắt chước vụng về, em, em..."

"Ngày 26 tháng 3 năm 2020, là ngày hôm đó, phải không?"

Tôi sững người, ngẩng đầu lên, nhìn anh với đôi mắt mờ sương.

Hôm đó, là lần đầu tiên tôi gặp anh ở bệnh viện, với thân phận "Lư Thanh Thanh".

"Đồ ngốc..." Anh áp trán vào trán tôi, khẽ thở dài.

"Nhưng..." Tôi cảm thấy đầu óc vốn đã thiếu oxy lúc này càng thêm mơ hồ: "Trước kia rõ ràng, rõ ràng anh..."

Rõ ràng anh rất thích Lư Thanh Thanh.

Nhưng anh không để tôi hỏi hết câu, dưới sự tấn công mãnh liệt của anh, đầu óc tôi chỉ còn lại một mảng trống rỗng, gần như mất đi khả năng suy nghĩ bất cứ điều gì.

Không biết qua bao lâu, tôi kiệt sức, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

"Vợ yêu, nếu em phát hiện." Cằm anh cọ nhẹ vào trán tôi: "Thực ra... anh cũng không phải là người tốt, em có còn thích anh không?"

Tôi mở to đôi mắt đẫm lệ, ngây người nhìn anh, không hiểu anh đang nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ngủ đi!" Anh hôn lên trán tôi: "Ngủ ngon."

***

Ai ngờ tôi ngủ một giấc đến gần trưa.

Đã lâu rồi tôi không ngủ muộn như vậy.

Chống đỡ cơ thể hơi đau nhức, tôi ngồi dậy, cầm điện thoại lên, phát hiện người chăm sóc đã gọi cho tôi ba cuộc điện thoại vào buổi sáng.

Giật mình, tôi vội vàng gọi lại.

"Doãn tiểu thư, không sao, chỉ là vừa nãy có thông báo nói là chiều nay bện h viện sẽ khử trùng, không cho phép thăm bện h, tôi muốn hỏi cô xem sáng nay cô có đến không."

"Đến, đến." Tôi cúp điện thoại, vội vàng tìm quần áo rơi vãi trên đất.

Đột nhiên, một lực mạnh kéo tôi vào một vòng tay ấm áp, cằm tôi bị nâng lên nhẹ nhàng, tiếng kêu kinh ngạc chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại trên môi.

Kết thúc nụ hôn, anh xoa đầu tôi: "Anh đưa em đến bện h viện trước, rồi đi mua cơm trưa, trưa nay muốn ăn gì?"

Tôi suy nghĩ một chút, nhìn vào mắt anh.

"Thịt xào ớt." Tôi đưa tay ôm cổ anh: "Cho thêm trứng."

Anh cười rạng rỡ, hôn lên trán tôi: "Được, vợ yêu muốn ăn gì thì mua cái đó."

***

Khi tôi đến phòng bện h, chị người chăm sóc đang trò chuyện với bố.

"Ôi chao, ông thực sự có phúc, có hai cô con gái tốt như vậy, lại còn xinh đẹp như vậy, lần trước khi ông gặp nguy hiểm, hai cô ấy đều đến chăm sóc..."

"Giống nhau như đúc, tôi căn bản không phân biệt được ai với ai..."

Chị ấy ngẩng đầu nhìn thấy tôi, vội vàng đứng dậy cười nói: "Doãn tiểu thư đến rồi, vậy tôi đi giặt quần áo."

Tôi ngồi xuống mép giường, bố đưa tay lên, sờ mắt tôi.

"Sao mắt con sưng húp thế này?"

Tôi mỉm cười, nắm lấy tay ông: "Không sao, con ngủ không ngon."

"Chị con..."

Tôi im lặng một lúc, gật đầu: "Con đã gặp họ rồi, chị, còn có mẹ, con đều đã gặp."

Ông gật đầu, nhắm mắt thở dài: "Tiểu Triệt, là bố có lỗi với con."

***