Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cô đến Lục thị làm việc, cuối cùng anh cũng xác nhận được một điều.

Trong lòng cô, có anh.

Nếu trong lòng cô không có anh, cô sẽ không nấu cháo cho anh, sẽ không vô thức lộ ra vẻ mặt đau lòng khi nhìn thấy anh bị đau dạ dày, sẽ không hoảng hốt bỏ chạy sau khi anh nói câu muốn cô đút cháo.

Nhưng cô lại không chịu nhận anh.

***

Khi thư ký Trương đến báo cáo với anh rằng Doãn Lam Triệt muốn đến bện h viện thăm Liêu Phàm, anh lập tức nổi giận.

Chồng mình ngày nào cũng ở trước mặt mà không chịu nhận, vậy mà lại thực sự coi người kia là chồng để chăm sóc?

"Cậu đi cùng cô ấy, để cô ấy ký xong giấy tờ thì quay lại làm việc, không được trì hoãn quá nhiều thời gian."

Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể về công ty cùng Trương Thần, Trương Thần nói Liêu Phàm đã tỉnh, cô ở lại bện h viện.

Ngày hôm đó, anh tan làm khá sớm, cũng không có tiệc tùng, là một ngày hiếm hoi được nhàn rỗi.

Nhưng anh vẫn không đi.

Anh cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì, rõ ràng anh biết hôm nay cô sẽ không quay lại công ty nữa.

Nhưng cô lại quay về.

Khi anh đi ngang qua phòng thư ký, vừa lúc nhìn thấy cô gục xuống bàn, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ma xui quỷ khiến, anh xuống lầu mua một ly cà phê nóng.

Anh vừa mua cà phê vừa tự giễu, cảm thấy mình giống như một phi tần đang tranh giành sự sủng ái.

Nhưng anh chỉ muốn cô đau lòng cho anh, cho dù chỉ một chút cũng được.

Cuối cùng, khi cà phê sắp cạn, anh cũng nghe thấy câu nói mình muốn nghe.

"Em nghe nói..." Cô cúi đầu, "Người dạ dày không tốt, tốt nhất nên ít uống cà phê."

Ngay khoảnh khắc đó, cơn giận tích tụ bấy lâu nay, bỗng chốc tan biến.

Anh quay lưng về phía cô, khóe môi cong lên, nhưng khi quay đầu lại, anh vẫn cố ý kìm nén nụ cười.

"Ồ? Nghe ai nói?"

Cô lại cúi đầu: "Nghe người khác nói."

***

Trên đường về quê, cô rất im lặng, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói một lời.

Cô không nói, anh cũng không nói.

Anh cảm thấy mình giống như một đứa trẻ đang hờn dỗi, trẻ con và nực cười.

Nhưng anh muốn cô phải nhận anh trước.

***

Đến trạm dừng chân, cô ngủ thiếp đi, anh nhẹ nhàng đắp áo khoác của mình lên người cô, xuống xe mua hamburger, đặc biệt dặn dò đừng cho ớt xanh.

Cô không thích ăn ớt xanh.

Trở lại xe, cô vẫn đang ngủ.

"Vợ yêu!" Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, giọng nói mang theo sự tủi thân mà ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, "Sao em vẫn chưa chịu nhận anh?"

***

Đêm ở nhà cũ của cô, anh bị nóng tỉnh giấc, mở tủ muốn tìm một chiếc chăn mỏng.

Kết quả trong tủ rơi ra một đống giấy.

Sáng sớm hôm sau, anh mới phát hiện, đó đều là bằng khen của cô.

Anh lật xem từng cái một, nghe cô thản nhiên kể chuyện bỏ học, chỉ cảm thấy chua xót, khó chịu.

Cô đi làm bữa sáng, anh nhìn bóng lưng cô, đột nhiên rất muốn ôm cô như trước kia.

Nhưng khi bước lên, anh lại dừng lại.

***

Ở bệnh viện, anh đã gọi cha cô là "bố".

Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn không có ý định nhận anh.

Anh buồn bực trong lòng, mua bia, uống cạn nửa chai.

Cô không lên tiếng ngăn cản, chỉ im lặng đi vào bếp nấu cơm tối.

Anh đi tới giúp cô, nhưng khi cầm da o lên, anh lại đổi ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhẹ nhàng rạch một đường, anh "hít" một tiếng, vết thương trên ngón tay liền chảy má u.

Cuối cùng cô cũng hoảng hốt.

Cô nắm lấy ngón tay anh, nhìn như sắp khóc, vội vàng tìm băng cá nhân cho anh.

Nhìn dáng vẻ đau lòng của cô, cuối cùng anh cũng không nhịn được, ấn cô vào tường.

Không được, anh tự nhủ, Lục Trạm, không được, cô ấy vẫn chưa chịu nhận anh.

"Xin lỗi!" Anh lùi lại một bước: "Anh hơi say, nhận nhầm người."

Anh nhắm mắt lặng lẽ quay lưng lại.

"A Trạm..."

Một giọng nói nức nở từ phía sau vang lên, anh nhắm mắt lại, khóe mắt cũng đau nhức.

Cô không biết anh đã phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn chỉ để chờ đợi cô thừa nhận mình.

Những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bộc phát. Anh quay người lại, ôm cô thật chặt và hôn mãnh liệt.

“Còn gì nữa không?” Anh hỏi đi hỏi lại cô.

Cô khóc hết nước mắt cũng ôm lại anh, cuối cùng anh đã nghe thấy cô gọi hai tiếng đó.

Anh đã chờ đợi rất lâu hai tiếng đó.

Khi suy nghĩ của anh quay trở lại, anh đã đứng trước cửa nhà mình.

"Chồng?" Doãn Lam Triệt đang nửa ngồi nửa nằm trên ghế sofa nghe thấy tiếng gõ cửa liền đứng dậy, vừa đi vừa cười hỏi: "Anh về rồi à?"

Anh nhìn khuôn mặt bình yên của người trước mặt mà cảm thấy không gì trên đời có thể sánh được với nụ cười của cô, liền mỉm cười giơ chiếc bánh nhỏ trên tay lên.

"Ừ, anh về rồi, vợ yêu."

2

Hôm nay, Liêu Phàm vừa hoàn thành công việc buổi sáng, lễ tân mỉm cười đi tới.

"AnhLiêu Phàm, cô Lư lại tới, đây là trà sữa cô ấy gửi cho anh."

Liêu Phàm thoáng sửng sốt, nhận lấy trà sữa, ngẩng đầu cười nói: "Cám ơn."

Trên cốc trà sữa dán một tấm thiệp chúc mừng nhỏ, trên đó vẽ một bông hoa nhỏ xiêu vẹo và viết vài chữ.

"Chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức."

Cô gái ở quầy lễ tân đi tới nói: "Anh Liêu Phàm, anh thật sự không định gặp cô ấy sao? Hơn nửa năm nay, cô Lư cũng chưa hề từ bỏ."

Cô ấy thực sự rất tò mò.

Biên tập viên đẹp trai trước mặt đã gia nhập công ty được một năm.

Ngoại hình anh tuấn lại có tài, nghe nói anh ta từng là một họa sĩ. Sau đó, vì bị thương ở tay phải không thể vẽ nên mới xin làm ở công ty xuất bản của bọn họ. Khi gọi video phỏng vấn xin việc còn đang nằm trên giường bệnh. Dù vậy, lãnh đạo công ty chỉ nhìn thoáng qua vẫn có cảm tình với anh ta.

Khi anh ta mới đến đây, các chị gái nhiệt tình thường ngỏ ý muốn giới thiệu bạn gái. Nhưng tất cả đều bị anh ta khéo léo từ chối.

Tại sao Liêu Phàm không muốn có bạn gái từng là chủ đề bàn tán được quan tâm nhất trong câu lạc bộ.

Độc thân, tài giỏi, đẹp trai, tính tình vui vẻ, người như vậy không tìm được bạn gái thì thật là lãng phí của trời.

Trong một bữa tiệc tối ở câu lạc bộ, một cô gái thầm ngưỡng mộ anh ta đã lên kế hoạch chuốc say nhưng anh ta không bao giờ uống rượu.

Có người hỏi anh ta bị dị ứng với rượu hay sao, anh ta chỉ cười và nói: “Tôi không bao giờ uống rượu.”

Dần dần, các cô gái trong cơ quan cũng nhụt chí. Mọi người đều nghĩ rằng không ai có thể chính phục được anh biên tập viên đẹp trai này.

Cho đến một ngày, có một cô gái xuất hiện trong đại sảnh của công ty.

Ngày hôm đó, mọi người cùng nhau tan sở, đang thảo luận xem có nên ăn lẩu hay không thì nhìn thấy một cô gái đứng trước mặt Liêu Phàm, đôi mắt đỏ hoe.

"Em về đi."

Ngay khi giọng nói của Liêu Phàm vang lên, tâm hồn buôn chuyện của mọi người lập tức được khơi dậy.

Không ngờ, Liêu Phàm chỉ thờ ơ đi về phía trước, nói với cô gái đó một câu kia rồi tiếp tục ăn lẩu cùng họ.

KHông khí yên tĩnh đến mức mọi người đều có chút choáng ngợp.

"Anh Phàm, anh không phải là loại cặn bã đó chứ?"

"Ai biết, nhìn xem cô gái đó xinh đẹpnhư vậy, mà anh ấy cũng không hề động lòng."

Vài người dũng cảm đến hỏi Liêu Phàm, nhưng anh ta chỉ thờ ơ trả lời rằng bọn họ đã chia tay.

Nhưng ai cũng cảm thấy cô bạn gái cũ này đến quá thường xuyên.

Cho dù Liêu Phàm không gặp, cô ấy cũng vẫn đến đưa đồ cho anh ta rồi rời đi.

Buổi tối, Liêu Phàm dọn bàn, nhìn thấy cốc trà sữa được giao vào buổi trưa.

Anh ta cầm chiếc cốc lên và chạm vào bông hoa nhỏ vẽ trên đó, suy nghĩ vẩn vơ.