Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đến, nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ say của cô, thậm chí anh còn không ít lần nghĩ, hay là thôi đi.

Không phải nhà họ Lư chỉ muốn một nửa thị phần của nhà họ Lục thôi sao? Hoặc đưa nó cho họ.

Cô là vợ anh và anh không muốn mạo hiểm mất cô.

Đêm đó anh không ngủ được, nghĩ đến những cuốn sách lịch sử đã đọc, chợt hiểu ra “mỹ nhân kế” cổ xưa đó, những vị tướng quân kia rõ ràng đều nhìn thấu được mỹ nhân được đưa đến là gian tế của địch, nhưng vẫn không thể giữ được tỉnh táo.

Anh đã thực sự trải nghiệm được cảm giác đó.

Anh cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy không phải là cách tốt, nên anh đã đi công tác nước ngoài hai tháng.

Một là để tìm kiếm đối tác mới ở nước ngoài, hai là anh cần một mình yên tĩnh suy nghĩ ra một kế sách vẹn cả đôi đường.

***

Hai tháng sau, anh đẩy nhanh tiến độ, về nước sớm một tuần, chỉ để cùng cô kỷ niệm ngày cưới.

Nhưng người trước mắt, lại luôn khiến anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Đêm đó lẽ ra phải là một đêm ngọt ngào, nhưng anh lại không có chút hứng thú nào.

Nhìn ánh mắt thất vọng của cô, anh cảm thấy rất áy náy, anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Rốt cuộc là chỗ nào không đúng?

Anh cũng không biết.

Rõ ràng là cùng một người.

Mũi, mắt, miệng, chỗ nào cũng không thay đổi.

Nhưng anh vẫn cảm thấy không đúng.

Vài ngày sau, Lư Thanh Thanh nói muốn về nhà mẹ đẻ ở vài ngày, anh cũng không giữ lại.

***

Cửa hàng bánh ngọt "Thanh Triệt" khai trương chi nhánh mới, anh đến động viên nhân viên, lại bất ngờ nhìn thấy cô đang ngồi cạnh cửa sổ ăn bánh ngọt.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh sững người.

Ngọn lửa bị kìm nén suốt hai tháng dường như đang bùng cháy, anh nắm lấy tay cô, kéo cô đi.

Về đến nhà, vừa đóng cửa lại, anh đã không nhịn được hôn cô.

May quá, may quá, anh thầm nghĩ.

Không có gì sai cả.

Tất cả chỉ là anh suy nghĩ lung tung.

Nhưng sáng sớm hôm sau, anh tỉnh dậy nhìn người nằm bên cạnh, một cảm giác khác lạ lại dâng lên trong lòng.

Anh thực sự không hiểu bản thân, rõ ràng là cùng một người, chỉ cách một đêm, sao anh lại có cảm giác kỳ lạ đó?

Anh cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

***

Giờ làm việc, thư ký Trương vào báo cáo công việc, anh nghe xong, ngẩng đầu hỏi: "Trương Thần, cậu nói xem, trên đời này, có chuyện đổi hồn gì đó không?"

Thư ký Trương vẻ mặt khó hiểu: "Hả?"

"Thôi." Anh xua tay, cảm thấy mình thực sự điên rồi.

Anh đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói có lẽ gần đây anh quá áp lực.

Thời gian anh tăng ca ở công ty ngày càng nhiều.

Anh luôn có một sự kháng cự với căn nhà ở khu chung cư Vân Cung, không muốn về.

Lúc đầu, Lư Thanh Thanh còn thường xuyên nhắn tin hỏi anh khi nào tan làm, có muốn cùng nhau ăn cơm không, sau đó, vì anh ngày nào cũng tăng ca, nên cô ấy cũng nhắn tin ít dần.

Cho đến một ngày, Lư Thanh Thanh đột nhiên ấp úng nói với anh, cô ấy có một em gái song sinh.

Cô ấy nói muốn về quê tìm em gái, mời anh đi cùng.

***

Khoảnh khắc mở cửa phòng riêng, anh đã nhận ra ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh không biết mình đang cảm thấy gì, nhiều cảm xúc đan xen, tức giận, đau lòng, khó chịu, may mắn.

Tức giận, vì đây là một màn lừa dối nhắm vào anh, anh không biết cô đã đóng vai trò gì trong đó.

Đau lòng vì, người mà anh nâng niu trong lòng bàn tay, lại bị người ta hãm hại ở đây.

Khó chịu vì, rõ ràng cô đã nhìn thấy anh, nhưng lại không hề cầu cứu anh.

May mắn vì, nếu người anh yêu, thực ra không phải là Lư Thanh Thanh, vậy những lo lắng của anh về Lư thị, có phải đã không còn là vấn đề nữa.

Anh biết mình phải nhẫn nhịn.

Nhà họ Lư tưởng anh không biết, anh liền giả vờ không biết.

Nhưng nhìn cô cúi người xuống, khóe mắt đỏ hoe nhặt quần áo trên đất, anh vẫn không kìm lòng được, bước lên, cởi áo khoác trên người, khoác lên người cô.

Anh cố gắng kìm nén ham muốn ôm cô vào lòng, nói vài câu với Lư Thanh Thanh, rồi bước ra ngoài trước.

Anh không biết rốt cuộc nhà họ Lư đang giở trò gì.

Gửi một Lư Thanh Thanh giả đến bên anh, bây giờ lại tốn công sức để đổi lại.

Anh chỉ có thể tiếp tục diễn theo.

***

Trên đường đi mua cơm, anh cứ nghĩ, liệu cô có phải bị nhà họ Lư ép buộc, có nỗi khổ tâm không thể nói ra.

Nhưng anh là người yêu của cô, là chồng của cô, cho dù bị ép buộc, cô cũng không muốn cầu cứu anh sao?

Rõ ràng cô có rất nhiều cơ hội để nói cho anh biết.

Liệu cô có phải không tin anh có thể bảo vệ cô?

Nói đổi là đổi, rời đi dứt khoát như vậy, ngay cả tiếng "anh rể" kia, cũng gọi một cách thờ ơ.

Anh đột nhiên có chút nghi ngờ, hơn một năm nay, liệu cô có thực sự dành tình cảm cho anh không.

Nếu cô chỉ là một quân cờ do nhà họ Lư cố ý cài vào bên cạnh anh, thì chẳng trách cô rời đi nhanh như vậy.

Bởi vì cô không yêu anh.

Từ đầu đến cuối, chỉ có mình anh là sa vào.

Là như vậy sao? Anh tự hỏi.

Nhưng anh không thể tự mình trả lời câu hỏi đó.

***

Anh đến một nhà hàng, khi gọi món, anh nói với nhân viên phục vụ: "Tôi muốn một phần thịt xào ớt, nhưng cho thêm trứng vào."

Nhân viên phục vụ vẻ mặt kinh ngạc: "Hả? Cho thêm trứng?"

Anh gật đầu.

Đó là bí mật nhỏ của hai vợ chồng anh.

Anh vẫn luôn biết cô thích ăn thịt xào ớt, nhưng vì ăn vào sẽ bị nóng trong, nên cô luôn không dám ăn nhiều.

Có một lần, anh muốn học cách làm thịt xào ớt cho cô, nhưng lại lỡ tay đập một quả trứng vào.

Món ăn trông rất thảm hại, nhưng cô lại ăn rất ngon miệng.

"Thịt xào ớt cho thêm trứng." Cô vừa ăn vừa cười, "Ngon lắm, hơn nữa chỉ có em mới được thưởng thức món độc nhất vô nhị này."

***

Ở bện h viện, khi ba người cùng nhau ăn cơm, anh cố ý đặt phần thịt xào ớt trước mặt cô.

Cô không có phản ứng gì, chỉ đột nhiên nói muốn đi làm ở Lư thị.

Trong lòng anh không đồng ý, bất kể mục đích của cô là gì, Lư thị quá nguy hiểm đối với cô.

Vừa hay Lư Thanh Thanh cũng lộ vẻ khó xử, anh thuận nước đẩy thuyền, đề nghị để cô đến Lục thị làm việc.

Lý do rất chính đáng, ngay cả Lư Thanh Thanh cũng không nói được lời phản bác nào.

Bất kể cô đã làm gì, muốn làm gì, để cô ở bên cạnh anh, do anh đích thân bảo vệ, dù sao cũng yên tâm hơn.

***