Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Sau khi tôi rời khỏi bên Tạ Khánh, tôi vẫn ở lại thành phố S.

Không phải tôi luyến tiếc Tạ Khánh, mà là vì căn nhà tôi mua với giá đắt đỏ nằm ở thành phố S.

Tôi suy nghĩ sâu sắc, thế thân bạch nguyệt quang thất nghiệp rồi phải tìm việc mới, tôi có thể tìm được công việc gì đây?

Nhưng nghĩ lại thì, bây giờ tài khoản ngân hàng của tôi có năm mươi triệu tệ rồi, tôi lại còn phải đi làm ư?

Tôi nằm trên chiếc nệm của Tạ Khánh, to hơn giường của tôi hai cỡ, thoải mái lăn mình, đi làm là chuyện không thể rồi, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ bắt đầu tận hưởng cuộc sống.

Tận hưởng cuộc sống thế nào đây?

Chẳng ngoài: cảnh đẹp, món ngon, và —

Người đẹp.

Tôi hì hì cười, nhìn chàng trai đẹp trai với thân hình giống hệt tủ lạnh hai cánh trước mặt: "Chào anh, xin hỏi anh tên gì ạ?"

Người đàn ông đối diện mím môi cười: "Tôi tên Tạ Trúc."

Lập tức, sự mê trai của tôi dịu xuống, tôi lắp bắp hỏi: "Gì, trúc gì cơ?"

Người đàn ông đối diện có khuôn mặt đẹp trai vừa ngoan vừa hoang dã, rõ ràng là một người đàn ông cơ bắp cao một mét chín, nhưng lại vì để tóc dài nửa vai mà trông dịu dàng hơn nhiều.

Tạ Trúc cong mắt cười, nói: "Tạ Trúc."

Ánh mắt tôi vô thức dõi theo cơ n.g.ự.c hoàn hảo của Tạ Trúc, trong đầu còn tranh thủ suy nghĩ, Tạ Khánh có em trai không nhỉ?

Suy nghĩ ba giây, tôi phát hiện mình chẳng hiểu gì về Tạ Khánh cả.

Mỗi lần tôi muốn tìm hiểu Tạ Khánh, anh ta đều đang — làm màu.

Suy nghĩ của tôi trôi dạt khỏi khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông trước mặt, nhớ lại hồi tôi mới theo Tạ Khánh.

Lúc đó anh ta chưa như bây giờ, thành thật hơn nhiều.

Tôi hỏi anh ta: "Sau khi theo anh, tôi có cần đối phó với gia đình anh không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tạ Khánh đỏ mặt, cố gắng nói: "Theo với chả không theo, chúng ta đang yêu đương mà, nói chuyện đừng khó nghe thế."

Lúc đó tôi đã động lòng, kết quả ngày hôm sau, trên giá sách bên cạnh Tạ Khánh lại xuất hiện một đống tiểu thuyết: "Bạch Nguyệt Quang Gả Thay Của Tổng Tài", "Thế Thân Thư Ký: Chín Mươi Chín Đêm Của Tổng Tài"...

Tôi liền hiểu ra, Tạ Khánh chỉ là sĩ diện, dù muốn dùng tôi để chọc tức bạch nguyệt quang Phương Dao của anh ta, nhưng anh ta cũng rất tốt với tôi, chưa bao giờ thiếu thốn gì tôi về tiền bạc, một người keo kiệt đến mức vì tiết kiệm tiền mà tự giặt cả quần áo, không ngờ lại sẵn lòng cho tôi tám triệu tệ một năm.

"Cô Đường, cô có biết không? Tạ Khánh thật sự rất yêu cô, sau khi cô rời đi, anh ta điên cuồng tìm cô, chỉ thiếu nước lật tung thành phố S lên thôi."

Giây tiếp theo, giọng nói đùa cợt của Tạ Trúc vang lên bên tai tôi, cắt ngang hồi ức của tôi.

Tôi tỉ mỉ hồi tưởng lại nội dung lời nói của Tạ Trúc.

Ngay sau đó, tôi ngây ngốc chỉ vào mình: "Tôi?"

"Anh nói tôi à?"

4

Nụ cười đùa cợt trên mặt Tạ Trúc dần cứng lại: "Không phải cô, chẳng lẽ là tôi sao?"

Tôi rất cơ trí đáp: "Hì hì, Tạ Khánh cũng có nói với tôi đâu, bạch nguyệt quang của anh ta là đàn ông mà."

Tạ Trúc dường như bị sỉ nhục, tức giận đến mức bật cười: "Hay lắm, cô và anh ta giống nhau, đùa giỡn tôi đúng không?"

Khuôn mặt tuấn tú của Tạ Trúc vì biểu cảm sụp đổ mà trở nên có chút xấu xí, sự mê đắm của tôi đối với anh ta trong giây lát biến mất sạch sẽ.

Tôi không khỏi nhớ đến Tạ Khánh, Tạ Khánh thật sự rất hoàn hảo, trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta, các đường nét ngũ quan phân bố cứ như khéo như trời tạo, khiến anh ta đẹp trai không góc chết.

Ngay cả khi anh ta lén lút ăn mì cay trong văn phòng, cũng mang theo vài phần phong nhã.

Tôi không khỏi nói: "Anh thật sự không bằng Tạ Khánh..."

Hai chữ "khuôn mặt" tôi còn chưa kịp nói ra, Tạ Trúc đã đứng phắt dậy như thể chịu sỉ nhục lớn lao, anh ta chỉ vào chóp mũi mình: "Tôi?"

"Cô nói tôi không bằng cái tên ngốc Tạ Khánh đó sao?"

Tạ Trúc đã chỉ vào mặt mình, tôi thành thật gật đầu: "Đúng là không bằng."

Tạ Trúc tức điên nhưng bất lực nhìn tôi, dường như nghĩ ra điều gì đó, anh ta lại kiên nhẫn ngồi xuống, nhẹ nhàng nói với tôi: "Cô có biết không? Tạ Khánh đang chuẩn bị tiệc đính hôn, nhưng anh ta hoàn toàn không yêu Phương Dao, anh ta chỉ vì tiền mới liên hôn với Phương Dao, anh ta đã tìm cô ba tháng nay rồi, tôi đưa cô về gặp anh ta nhé."

Một luồng khí tức âm mưu trần trụi bao trùm không khí xung quanh hai chúng tôi.