Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi mở điện thoại tìm kiếm, phát hiện Tạ Trúc thật sự là em trai của Tạ Khánh.

Anh ta tìm tôi, chắc chắn không có ý tốt.

Dù tôi có hơi buồn vì Tạ Khánh, nhưng tôi sẽ không làm chuyện gì trái với lợi ích của Tạ Khánh.

Tôi kiên quyết lắc đầu.

Giây tiếp theo, Tạ Trúc giơ một ngón tay: "Mười triệu tệ, đi dự một bữa tiệc cùng tôi."

Đầu tôi không kiểm soát được mà gật gật, tôi đau buồn thầm xin lỗi Tạ Khánh trong lòng: "Em xin lỗi, Tạ Khánh, dù em sẽ không làm chuyện gì trái với lợi ích của anh, nhưng nếu em không lấy mười triệu tệ này, thì sẽ trái với lợi ích của em mất rồi."

Tôi tra Baidu một bản hợp đồng tặng cho, nhờ người ở nhà hàng in ra, rồi đặt trước mặt Tạ Trúc: "Ký đi."

Tạ Trúc cười lạnh: "Cô và Tạ Khánh đúng là cáo một hang."

Tôi chân thành nhìn Tạ Trúc: "Anh và anh ta mới là người một nhà."

Tạ Trúc run rẩy ký xong hợp đồng tặng cho, rồi đưa tôi đi ngân hàng chuyển tiền.

Anh ta mới đứng bên lề đường, thở phào một hơi, nói với tôi: "Ba ngày nữa, Khách sạn Cảnh Hòa, lúc đó tôi sẽ đến đón cô."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: "Vì tiền thôi."

Không hiểu sao, tôi lại thấy tôi và Tạ Trúc cứ như nữ phụ ác độc và nam phụ ác độc trong tiểu thuyết vậy.

Tiếp theo sẽ bị nam nữ chính vả mặt thảm hại trong tiệc đính hôn hào môn.

5

Ba ngày sau, Khách sạn Cảnh Hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi và Tạ Trúc lén lút vào đại sảnh tiệc, nghe nói đây là buổi tiệc chào mừng do gia tộc nhà họ Phương tổ chức, dành riêng cho Phương Dao.

Ông lão mặc vest bên cạnh tin tức nhanh nhạy như mấy bà thím trong làng, thì thầm: "Nghe nói tổng tài họ Tạ đây, sắp liên hôn với tiểu thư nhà họ Phương rồi, lát nữa ở buổi tiệc sẽ công bố tin này."

Tôi và Tạ Trúc đồng thời nín thở.

Tôi vừa nghĩ đến cảnh Tạ Khánh sắp kết hôn với người khác, liền thấy khó thở, trái tim như bị vò nát, lông mày tôi đáng thương rũ xuống.

Quay đầu nhìn Tạ Trúc, anh ta cũng trông như vừa thất tình, tôi chọc chọc Tạ Trúc: "Anh sao thế?"

Tạ Trúc buồn bã nói: "Tôi thất tình rồi."

Tôi vỗ vỗ vai Tạ Trúc: "Không sao, rộng lượng chút đi, tôi cũng thất tình rồi."

Đúng lúc này, Tạ Khánh và một cô gái có vẻ ngoài thanh nhã vai kề vai đi về phía góc của chúng tôi.

Tôi tinh mắt nhìn thấy, Tạ Khánh dù cố gắng hết sức chỉnh dáng đi, nhưng cử động vẫn rất không tự nhiên.

Tạ Khánh mặt đen sầm đứng trước mặt chúng tôi, ánh mắt sắc bén nhìn bàn tay tôi đang đặt trên vai Tạ Trúc.

Tôi vô thức rụt tay lại một cách rụt rè, nhìn hai người trước mặt.

Những người xung quanh liên tục kêu lên kinh ngạc: "Trời ơi, đây là tu la tràng gì vậy?"

Tôi ghen tỵ nhìn người qua đường kia, tôi cũng muốn trở thành NPC phát ra câu cảm thán này, chứ không phải trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn.

Quản gia đứng sau lưng Tạ Khánh, buông một câu cảm thán kinh điển: "Cô Đường, từ khi cô rời khỏi biệt viện Khánh Hòa, Tạ tổng chưa từng cười nữa."

Tôi khẽ khàng đáp: "Thật sao?"

Tạ Khánh đang đứng trước mặt tôi bỗng nhiên mắt đỏ hoe, anh ta bướng bỉnh nhìn tôi, sống sượng biến từ tổng tài thành bạch liên hoa.

Tôi cười khan: "Sức mạnh của tám chiếc quần lót này ghê gớm vậy sao..."