Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Khánh nói với giọng hơi gắt: "Em tại sao lại dọn đi?"
Tôi ra hiệu liếc nhìn Phương Dao một cái.
Không ngờ, Phương Dao trông người thanh đạm như hoa sen vậy mà vừa mở miệng đã phun ra một câu nói cực kỳ dọa người: "Cô đây là để ý tôi rồi sao?"
Tôi bất lực nhìn một vòng những người xung quanh đang nhìn tôi, rồi lại nhìn Tạ Khánh đang đợi câu trả lời trước mặt.
Cảm thấy mình hơi mất mặt, tôi yếu ớt nói: "Hay là, chúng ta rời khỏi đây rồi nói chuyện sau?"
Tạ Khánh không chịu đi, anh ta nhất quyết đòi tôi cho anh ta một câu trả lời.
Tôi nhỏ giọng nói: "Nếu anh còn không đi, em sẽ kể cho cô Phương Dao biết chuyện anh nửa đêm lén lút đến công ty nhà họ Phương, tưới nước làm c.h.ế.t cây phát tài của họ."
Phương Dao kinh ngạc nhìn Tạ Khánh, dường như không thể tin nổi, Tạ Khánh lại có thể làm ra chuyện như vậy.
Tạ Khánh không hề lay động, cứ như một con chuột lang nước kiêu hãnh.
Tôi tiếp tục nhỏ giọng nói: "Vậy em sẽ gửi đường link bài viết anh lén lút bôi nhọ nhà họ Phương trên Mỗ Hồ, nói công ty họ năm nay sẽ phá sản cho cô Phương Dao biết đấy."
Phương Dao kinh ngạc đến mức đồng tử suýt vỡ ra.
Tạ Khánh có chút không chịu nổi, nhưng vẫn bướng bỉnh chờ tôi một câu trả lời.
Tôi tung chiêu cuối: "Vậy em sẽ nói với cô Phương Dao rằng, anh đã lén lút tráo đổi thần tài được thờ cúng trong công ty họ thành đồ chơi nhựa Spongebob rồi!"
Lập tức, xung quanh tôi và Tạ Khánh vây kín người nhà họ Phương.
Phương Dao dẫn đầu, lớn tiếng chất vấn: "Tạ Khánh, người phụ nữ này vừa nói gì vậy?"
Tạ Khánh vẻ mặt không sợ hãi nói: "Không nghe thấy sao? Tôi đã đổi thần tài của công ty các người thành Spongebob rồi."
Bố của Phương Dao, một ông lão gần bảy mươi tuổi, run rẩy hỏi: "Spongebob, là vị thần tiên nào vậy?"
Phương Dao có lẽ sợ bố mình không thở nổi mà ngất đi, cô ấy cẩn thận nói: "Là... thần tài quản lý đáy biển, đặc biệt siêng năng, yêu công việc, thờ phụng ngài ấy, nhân viên của chúng ta đều sẽ trở thành những nhân viên tốt yêu công việc."
Bố của Phương Dao lập tức thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay Tạ Khánh: "Tạ Khánh à, chú biết con là người tốt mà, chuyện liên hôn giữa hai nhà Phương Tạ chúng ta..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi có chút thất vọng rũ mắt xuống, những chuyện vừa rồi, đều là tôi cố ý nói ra.
Tôi mím môi, có chút không dám đối mặt với nội tâm mình.
Tôi hình như thật sự đã yêu Tạ Khánh rồi, Tạ Khánh nói không sai, chỉ cần là người phụ nữ hiểu anh ta, thì yêu anh ta thật sự rất đơn giản.
Câu trả lời của Tạ Khánh đột ngột đập mạnh vào lòng tôi.
Tạ Khánh thản nhiên đáp: "Chuyện này, tôi đồng ý rồi."
Nói xong, Tạ Khánh kéo tay tôi, rời khỏi buổi tiệc.
6
Tòa nhà Quân Duyệt quen thuộc, Tạ Khánh quen thuộc.
Tạ Khánh giọng hơi lớn: "Em nói đi! Rốt cuộc em tại sao lại muốn đi?"
Tôi nhìn chiếc vớ màu vàng in hình Spongebob lộ ra dưới ống quần tây mà Tạ Khánh vô tình vén lên, lập tức cảm thấy, hình như vừa nãy tinh thần tôi không bình thường, sao tôi lại có thể thích một tên học sinh tiểu học chứ?
Đúng vậy! Tinh thần tôi không bình thường!
Tôi lập tức phản bác: "Tại sao em lại không thể đi?"
Tạ Khánh giọng lại lớn hơn một chút: "Em đã dọn trống nhà tôi rồi!"
Đôi khi cãi nhau, tiếng càng lớn, đột nhiên lại càng trở nên lẽ thẳng khí hùng.
Giọng tôi cũng dần lớn hơn: "Không phải anh bảo em chọn sao?"
"Tạ Khánh, anh có ý gì? Anh nói đồ đạc trong biệt viện Khánh Hòa tùy em chọn mà! Bây giờ anh đổi ý là sao?"
Tạ Khánh vừa nghe thấy thế, đột nhiên chột dạ, nhưng anh ta lại có chút tủi thân, vóc người một mét chín của anh ta, cùng với khóe mắt đỏ hoe lúc này.
Còn, còn đáng yêu lạ.
"Thế nhưng em cũng... không thể lấy đi chiếc quần lót yêu quý của tôi chứ."
Trong giọng nói trong trẻo như ngọc của Tạ Khánh pha lẫn chút nghẹn ngào.