THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 1
Tác giả: Mr.Bin
Căn phòng khách sạn cao cấp rực ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi hoa oải hương lặng lẽ len lỏi trong không khí. Âm thanh thành phố bị chặn lại sau lớp kính dày, chỉ còn hơi thở gấp gáp và tiếng da thịt va chạm nhau vang vọng trong đêm.
An Dương dựa lưng vào tường, đôi tay bị khóa chặt trên đỉnh đầu bởi một bàn tay to lớn, rắn chắc. Anh hôn cô không một lời báo trước, không cho cô thời gian phản kháng – nhưng cô cũng chẳng có ý định kháng cự.
“Em biết mình đang làm gì không, Nhã Lam?” – Giọng anh trầm thấp, vang lên như ma túy, khiến từng sợi thần kinh trong người cô run rẩy.
“Biết.” – Cô ngẩng đầu, ánh mắt long lanh như có lửa. “Em biết anh sẽ không nương tay.”
An Dương cười nhếch mép, nụ cười vừa tàn nhẫn vừa cưng chiều đến mức khiến tim người ta đập lệch nhịp.
Anh siết tay, bế bổng cô đặt xuống giường như một món quà quý giá, nhưng cách anh cởi áo cô thì lại như muốn xé toạc lớp vỏ bảo vệ cuối cùng. Ánh mắt anh quét khắp cơ thể trắng mịn đang run rẩy dưới mình – nhưng là run lên vì khát khao, không phải vì sợ hãi.
"Anh sẽ khiến em không bao giờ quên đêm nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô cắn môi, ánh mắt rực cháy: “Đừng nương tay.”
Ngay sau đó, những nụ hôn nóng bỏng dày đặc trút xuống làn da cô, đôi tay anh di chuyển khắp nơi như đang tuyên bố quyền chiếm hữu. Lưỡi anh l.i.ế.m dọc đường cong mềm mại, chạm đến nơi mẫn cảm khiến Nhã Lam cong người, cắn chặt gối để kìm nén tiếng rên rỉ. Nhưng An Dương không cho cô được yên.
Anh túm tóc cô, kéo ngược ra sau, ánh mắt cháy rực. “Rên đi, anh muốn nghe.”
Nhã Lam đỏ bừng mặt, nhưng rồi tiếng rên nhẹ bật ra không kìm được. Cô không ngờ một người luôn nghiêm nghị trong phòng họp lại có thể trở nên cuồng dã đến thế trong bóng đêm.
Cô đã yêu An Dương từ lâu, và đêm nay, chính cô là người chủ động gửi tin nhắn với chỉ ba chữ: “Em đợi anh.”
Anh đến, không nói gì ngoài việc dùng thân thể dạy cô cách một người đàn ông yêu điên cuồng.
Từng cú thúc sâu như muốn nghiền nát ý chí cô, khiến mọi lý trí biến mất. An Dương vừa bá đạo, vừa dịu dàng, như thể muốn đốt cháy cô, nhưng đồng thời lại ôm cô thật chặt – như sợ cô biến mất giữa đêm.
Cuối cùng, Nhã Lam ngất lịm trong vòng tay anh, nước mắt thấm ướt gối – không phải vì đau, mà là vì hạnh phúc.
An Dương siết chặt cô hơn, thì thầm bên tai: “Đêm nay là bắt đầu… Em sẽ không thoát được khỏi anh đâu, Nhã Lam.”