Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 2

Tác giả: Mr.Bin

Tiếng đồng hồ treo tường vang đều trong căn phòng ngập hơi người. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ màu hổ phách hắt xuống thân thể trần trụi của hai người quấn lấy nhau như muốn hòa tan vào từng tế bào.

Nhã Lam thức dậy giữa đêm, cơn đau rát ngọt ngào nơi thân dưới khiến cô khẽ nhăn mặt. Mọi ký ức như sóng trào kéo về—những cú đ.â.m mạnh đến nghẹt thở, đôi mắt đầy dục vọng của anh, và giọng nói khàn khàn bên tai: “Rên nữa đi, để anh biết em sung sướng đến mức nào.”

Cô đưa tay vuốt nhẹ lên vệt đỏ nơi cổ, dấu tích của nụ hôn sâu đến mức muốn xé nát lớp da. Chỉ vừa nhắm mắt một lúc, cô đã bị vùi dập như một con sóng nhỏ bị đại dương nuốt trọn.

Và rồi…

“Còn định trốn khỏi giường của anh sao?” – Giọng nói trầm đục vang lên, kéo theo là vòng tay mạnh mẽ vòng ra từ phía sau, giữ chặt eo cô, dán lồng n.g.ự.c nóng rực vào lưng trần cô.

“Em... chỉ định uống nước...” – Nhã Lam cố giữ giọng bình thản, nhưng hơi thở lạc nhịp và nhịp tim nhảy loạn đã phản bội cô.

An Dương bật cười khẽ, cúi xuống l.i.ế.m nhẹ vành tai cô. “Anh nghĩ cơ thể em cần thứ khác hơn là nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nói rồi, không để cô kịp phản ứng, anh lật người cô lại, đè lên. Cơ thể trần trụi lại một lần nữa ma sát vào nhau, khiến cô rùng mình.

“Chưa đủ… Đêm nay em gọi anh đến, em nghĩ anh sẽ rời đi khi chỉ mới nếm một lần thôi à?” – Hơi thở anh gấp gáp, mắt anh như thiêu đốt, và bàn tay anh đã trượt xuống nơi mềm mại giữa hai chân cô.

“Ưm... An Dương...”

“Gọi tên anh hay hơn là rên rỉ trong gối đấy, Nhã Lam.”

Anh kéo hai chân cô vòng qua eo mình, đẩy vào không hề thương tiếc. Âm thanh va chạm da thịt vang vọng, dồn dập và điên cuồng. Cô chẳng còn sức để nghĩ, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ anh, mặc cho cơ thể mình bị chinh phục lần nữa.

An Dương không dịu dàng. Anh mạnh bạo, điên dại, như thể muốn đánh dấu cô bằng từng cú đ.â.m sâu nhất. Nhưng chính sự hoang dại đó lại khiến trái tim Nhã Lam run rẩy hạnh phúc. Vì cô biết—chỉ cô mới có thể khiến người đàn ông này mất kiểm soát đến vậy.

“An Dương... Em thuộc về anh.” – Cô thì thầm.

Anh ngẩng đầu, đôi mắt sâu hun hút nhìn cô.

“Không... là em tự dâng mình cho anh. Và từ giây phút đó, em sẽ không thoát nổi đâu, Nhã Lam.”

Không... là em tự dâng mình cho anh. Và từ giây phút đó, em sẽ không thoát nổi đâu, Nhã Lam.”