Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 16

Tác giả: Mr.Bin

Phòng ngủ chìm trong bóng tối dịu nhẹ của ánh đèn vàng.

Nhã Lam nằm gọn trong vòng tay An Dương, đầu tựa vào n.g.ự.c anh. Tim cô vẫn đập nhanh không kiểm soát – không phải vì sợ, mà vì xúc động.

Người đàn ông này đã từng đứng trên đỉnh cao, rồi rơi xuống vực sâu của tổn thương và mất trí. Nhưng giờ đây, anh lại ở đây, nằm cạnh cô – trần trụi, yếu đuối, và rất thật.

“An Dương.” – Cô thì thầm. “Em không sợ quá khứ của anh. Em chỉ sợ... anh không cho em bước vào hiện tại.”

Anh siết chặt cô hơn, ánh mắt sáng lên trong bóng tối.

“Vậy thì... vào đi.” – Giọng anh trầm ấm, hơi thở phả vào cổ cô. “Và đừng ra nữa.”

Nhã Lam bật cười khẽ, định đáp lại thì bất ngờ bị anh xoay người, đè xuống.

Cô chưa kịp phản ứng thì đôi môi nóng rực của anh đã phủ xuống. Nụ hôn không hề vội vã, không mang theo dục vọng điên dại như mọi khi, mà chậm rãi... như muốn khắc sâu từng cảm giác.

“Đêm nay anh sẽ không ‘chơi’ em...” – Anh thì thầm bên môi cô. “Anh sẽ... yêu em.”

Từng chiếc cúc áo ngủ được anh cởi nhẹ nhàng, như đang mở một món quà thiêng liêng. Mắt anh không rời khỏi bất kỳ nơi nào trên cơ thể cô – ánh nhìn thèm khát, nhưng ẩn chứa sự nâng niu vô cùng.

Lưỡi anh chạm vào cổ cô, lần xuống xương quai xanh, rồi tiếp tục khám phá từng nơi mẫn cảm.

“Ưm... An Dương...” – Cô khẽ cong người lên theo bản năng, miệng bật ra tiếng rên nhẹ đầy ướt át.

“Đừng kìm nén...” – Anh gằn giọng, hơi thở bắt đầu nặng nề. “Anh muốn nghe tiếng em... từ trái tim, không phải vì thói quen rên rỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô mở to mắt khi cảm nhận được anh đẩy vào. Mọi thứ diễn ra chậm rãi đến nghẹt thở, sâu đến tận nơi chạm vào tận đáy tâm hồn.

Không cuồng bạo, không vội vàng – mà là giao hòa.

Tay anh đan vào tay cô, n.g.ự.c anh dán sát n.g.ự.c cô, môi anh không rời môi cô dù chỉ một giây.

Mỗi cú thúc là một lần gọi tên cô trong thì thầm. Mỗi chuyển động là một câu yêu chưa từng nói thành lời.

“Em có biết... anh đã bao lần mơ thấy cảnh này?” – Anh thì thầm. “Không phải mơ em rên rỉ, mà là mơ... em nhìn anh như bây giờ.”

“Như thể em... thật sự trao mình cho anh.”

Nhã Lam bật khóc.

Nước mắt hòa cùng khoái cảm, từng tiếng rên bật ra từ cổ họng cô không còn lẫn sợ hãi, mà là khao khát – cam tâm, nguyện ý.

“Em yêu anh…” – Cô nghẹn ngào. “Dù anh từng điên, từng đau, từng gục ngã... thì em vẫn yêu.”

An Dương gầm lên trong cổ họng, tốc độ gia tăng. Nhưng dù nhanh hơn, mạnh hơn – anh vẫn không buông tay cô ra.

Khi cả hai cùng đạt đến cao trào, anh ôm siết lấy cô, run rẩy trong hơi thở.

“Anh là của em... từ giây phút em chạm vào trái tim anh.”

Đêm ấy, không có sự chiếm hữu… chỉ có tình yêu đậm đặc, hòa tan trong từng tiếng thì thầm cháy bỏng…