Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 15

Tác giả: Mr.Bin

Nhã Lam ngồi thẫn thờ trong xe, bàn tay siết chặt bức ảnh nhàu nhĩ. Tấm ảnh rõ ràng đến từng chi tiết: An Dương mặc áo bệnh nhân, tay bị trói bằng dây da, ánh mắt trống rỗng như một người hoàn toàn khác.

Phía sau ảnh là một dòng chữ nguệch ngoạc:

> "Muốn yêu một kẻ điên? Hãy chuẩn bị để bị hủy hoại."

Tim cô đập thình thịch.

Suốt chặng đường về căn hộ, An Dương không hề hay biết. Anh đang mải gọi điện xử lý vụ Thư Kỳ tung tin công ty Lục Thị ép hôn. Nhưng từng câu nói nhẹ nhàng của anh bên cạnh lại khiến lòng cô càng thêm hỗn loạn.

Khi bước vào phòng, cô ngồi bệt xuống sàn, nhìn anh.

“An Dương…”

Anh quay lại, bỏ điện thoại xuống, bước về phía cô, khẽ nhíu mày khi thấy nét mặt tái xanh của cô.

“Em sao vậy? Ai làm gì em?”

Nhã Lam giơ bức ảnh lên.

Không khí như đông cứng.

An Dương khựng lại. Mắt anh thoáng chớp – một tia kinh ngạc rồi tắt ngấm. Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống đối diện cô, tay siết lại thành nắm.

“Là thật đúng không?” – Cô thì thầm. “Anh... từng ở bệnh viện tâm thần?”

Anh gật đầu.

Không vòng vo, không phủ nhận.

“Phải. Bốn năm trước.”

Nhã Lam như bị ai đó giáng thẳng một đòn vào tim. Cô siết chặt bức ảnh, nghẹn ngào:

“Tại sao chưa từng nói với em?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An Dương nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt ấy không còn ngọn lửa dục vọng như những đêm cuồng loạn. Mà là một người đàn ông… đang run.

“Vì anh sợ em bỏ chạy.”

Câu nói ấy khiến Nhã Lam c.h.ế.t lặng.

Anh cúi đầu, khẽ nói tiếp, từng chữ như cắt ra từ tim:

“Anh từng phát điên... sau khi bị phản bội. Ngọc Vy không chỉ phản bội anh, mà còn cấu kết với một tập đoàn nước ngoài... khiến công ty suýt phá sản. Anh không chịu nổi. Anh... thật sự đã mất kiểm soát.”

“Anh tự nhốt mình, tự đập đầu vào tường. Khi tỉnh lại, anh đã ở nơi đó.”

“Ba tháng. Không một ai đến thăm. Không một ai còn tin anh sẽ quay lại.”

“Chỉ có bản thân anh, và... sự thù hận.”

Nhã Lam không kìm được nước mắt. Cô không biết... đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, cường ngạnh ấy lại là một vết thương sâu đến vậy.

“Vậy còn bây giờ? Anh ổn chứ?”

An Dương cười khẽ, ngẩng đầu nhìn cô.

“Không. Anh chưa từng ổn… cho đến khi gặp em.”

Anh tiến lại gần, ôm chặt lấy cô.

“Nhã Lam. Em khiến anh tỉnh lại. Em là người duy nhất mà khi ôm vào, anh thấy mình không còn là con thú nữa.”

“Nhưng nếu em rời đi… anh sợ mình lại hóa điên.”

Giọng anh khàn đặc, run rẩy.

Cô siết chặt lấy anh, lần đầu tiên chủ động, thì thầm vào tai anh:

“Vậy thì… đừng để em rời đi.”

“Yêu em. Cũng như cách em yêu lại… con người đầy vết nứt này.”