Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 20
Tác giả: Mr.Bin
Tiếng còi xe cứu thương rạch ngang màn đêm, đèn đỏ nhấp nháy hắt vào gương mặt tái nhợt của An Dương.
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y Nhã Lam – cô nằm bất tỉnh trên cáng, m.á.u thấm đẫm lớp váy mỏng, đôi môi tím tái. Gương mặt cô trắng bệch đến mức anh tưởng chừng... tim mình sắp ngừng đập.
"Anh xin em… đừng bỏ anh." – Giọng An Dương khản đặc, tay run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. “Em còn chưa làm vợ anh. Con chúng ta còn chưa chào đời…”
Ba mươi phút trước đó, chỉ một tích tắc sơ hở.
Khi Nhã Lam đang bước vào sảnh chung cư, một chiếc xe máy lao đến với tốc độ khủng khiếp. Mọi thứ xảy ra quá nhanh – cô không kịp tránh.
Tiếng thắng xe, tiếng hét thất thanh. Cô ngã xuống, tay che bụng theo bản năng, nhưng m.á.u đã trào ra dưới váy.
An Dương xuất hiện như một cơn bão. Anh bế thốc cô lên, lao vào xe riêng và hét lên:
“Đến bệnh viện! Tất cả đường khác dẹp hết cho tôi!”
Phòng cấp cứu đóng kín.
An Dương ngồi gục trên ghế chờ, hai tay đẫm m.á.u của Nhã Lam, đầu gối run rẩy. Ánh mắt anh trống rỗng. Từ lúc ra đời đến giờ, chưa từng có khoảnh khắc nào... anh sợ như bây giờ.
“Chỉ cần cô ấy và con tôi an toàn...” – Anh lẩm bẩm. “Tôi có thể mất tất cả. Nhưng không được mất họ.”
Cánh cửa phòng bật mở.
Bác sĩ tháo khẩu trang, ánh mắt nghiêm trọng:
“Cô ấy mất m.á.u nhiều, nhưng may mắn không ảnh hưởng đến thai nhi. Tuy nhiên... cần nghỉ ngơi tuyệt đối. Bất kỳ cú sốc nào nữa sẽ rất nguy hiểm.”
An Dương gật đầu, không nói. Nhưng đôi mắt anh... lạnh hơn cả thép nung.
Một tuần sau, Nhã Lam tỉnh dậy, được chuyển về phòng chăm sóc đặc biệt. Cô nhìn thấy gương mặt tiều tụy của An Dương bên cạnh, ánh mắt đau đớn đến nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Anh ở đây suốt?” – Cô thì thầm, giọng yếu ớt.
“Anh không dám rời mắt một phút.” – Anh cầm tay cô, áp lên má. “Em... còn sống. Con... vẫn còn. Là phép màu.”
Nhã Lam mỉm cười, nước mắt chảy ra hai bên má.
“Em tưởng mình sẽ không được gặp anh nữa…”
“Không. Anh sẽ không để điều đó xảy ra.” – Giọng anh trầm xuống, như sóng ngầm. “Anh đã biết ai làm.”
Ngay đêm đó, tại một xưởng bỏ hoang ngoại thành.
Triệu Phong bị lôi đến, quỳ gối trước mặt An Dương. Phía sau anh là hai cận vệ lạnh lùng, tay cầm gậy sắt và túi vải đẫm máu.
An Dương từ từ bước lại, ánh mắt đỏ rực:
“Đụng vào tôi, tôi tha. Đụng vào tiền, tôi đánh. Nhưng...”
Anh cúi xuống, nắm tóc Triệu Phong kéo ngẩng đầu lên, gằn từng chữ:
“Đụng vào người phụ nữ đang mang thai con tôi… tôi sẽ khiến mày sống không bằng chết.”
Đêm ấy, trong phòng bệnh, Nhã Lam tỉnh dậy giữa khuya, thấy An Dương vẫn ngồi cạnh, đôi tay anh bầm tím, m.á.u khô dính bên ngón tay.
Cô không hỏi.
Chỉ khẽ đưa tay ra, anh lập tức ôm cô vào lòng, áp tay lên bụng cô.
“Ngủ đi.” – Anh thì thầm. “Không ai dám chạm vào mẹ con em nữa đâu.”