Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 33

Tác giả: Mr.Bin

Sáng hôm sau.

Tin tức về việc An Dương và Nhã Lam chuẩn bị kết hôn chính thức lan khắp thương trường. Toàn bộ báo tài chính đăng tải hình ảnh cặp đôi sánh bước rời khỏi biệt thự họ Lục, ánh mắt An Dương nhìn cô… khiến cả thế giới cũng phải ghen tỵ.

Nhưng với những kẻ trong bóng tối, tin này giống như một lời tuyên chiến.

“Anh thực sự muốn tổ chức đám cưới vào tháng tới sao?” – Nhã Lam hỏi, ánh mắt lo lắng khi nhìn bản thiết kế thiệp cưới bày trên bàn.

An Dương kéo cô ngồi lên đùi mình, ghì sát vào ngực:

“Ừ. Anh không muốn đợi nữa. Anh muốn em mặc váy cưới, bước về phía anh, chính danh trở thành vợ anh.”

Nói rồi, anh cúi xuống, cắn nhẹ vành tai cô, giọng trầm thấp vang lên:

“Và tối tân hôn… sẽ là đêm dài nhất của em, Nhã Lam.”

Nhã Lam đỏ bừng mặt, định vùng vẫy nhưng đã bị anh siết chặt.

“Anh có thể dịu dàng một chút được không…” – Cô lầm bầm.

An Dương nhếch môi cười, ánh mắt rực lên tia nguy hiểm:

“Dịu dàng không phải phong cách của anh. Đặc biệt là với em.”

Đêm đó.

Căn phòng ngủ phủ ánh đèn vàng ấm áp. Nhã Lam vừa tắm xong, bước ra từ phòng tắm với mái tóc ướt mềm rũ xuống bờ vai trần. Áo choàng mỏng manh không đủ che đi những đường cong mê hoặc.

An Dương đứng sẵn bên giường, ánh mắt tối sầm ngay khi thấy cô.

“Đến đây.” – Anh ra lệnh, giọng khàn đặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“An Dương…” – Cô lùi lại một bước, tim đập loạn.

Anh không để cô có cơ hội trốn. Trong tích tắc, anh đã sải bước tới, nhấc bổng cô lên và ném thẳng xuống giường.

Cơ thể cao lớn đè lên ngay sau đó, bàn tay siết chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô đưa lên đỉnh đầu.

“Anh… hôm nay… mệt rồi mà…” – Cô thở dốc.

“Mệt nhưng vẫn thèm em.” – Anh gằn giọng, đôi môi nóng bỏng phủ xuống cổ cô, di chuyển nhanh chóng xuống xương quai xanh và thấp hơn nữa.

Bàn tay An Dương lướt qua làn da mịn màng, từng nơi anh chạm qua đều để lại dấu vết đỏ ửng, như thể muốn đánh dấu quyền sở hữu tuyệt đối.

“Anh không muốn ai nhìn em. Không ai được chạm vào em. Em là của anh.”

“Anh đã chiếm hữu em bao nhiêu lần rồi còn…” – Cô lẩm bẩm, nhưng câu nói ấy chỉ khiến anh càng hưng phấn.

“Không đủ. Cả đời vẫn không đủ.”

Anh siết chặt eo cô, cúi xuống ngậm lấy đỉnh n.g.ự.c nhạy cảm. Một tay khác kéo mạnh thắt lưng áo choàng, để cơ thể trần trụi của cô hoàn toàn phơi bày dưới thân anh.

Rồi anh đ.â.m vào, thật mạnh, thật sâu – không báo trước, khiến cô cong người lên, bật ra tiếng rên nghẹn ngào.

“An Dương…!”

“Gọi tên anh to hơn nữa.” – Anh khàn giọng, nhịp ra vào càng lúc càng dồn dập. “Hãy để cả biệt thự này nghe thấy em rên dưới thân anh.”

Tiếng rên hòa lẫn tiếng da thịt va vào nhau vang vọng cả căn phòng. Mỗi cú thúc như muốn nghiền nát lý trí cô, nhưng lại khiến trái tim cô thắt lại vì cảm giác được yêu đến cuồng si.

Cả đêm ấy, An Dương không cho cô nghỉ.

Cho đến khi trời sáng, anh mới ôm chặt cô vào ngực, thì thầm bên tai:

“Chờ đi… Đêm tân hôn, anh còn yêu em… dữ dội hơn thế này.”

Và ngoài kia, những kẻ trong bóng tối… đang bắt đầu âm mưu mới để chia rẽ họ.