Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 32
Tác giả: Mr.Bin
Biệt thự họ Lục chìm trong màn đêm lạnh lẽo.
An Dương bước vào thư phòng, Nhã Lam bế bé Thiên trên tay, lặng lẽ theo sau. Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn đọc sách đặt trên bàn lớn.
Bà Lục ngồi sẵn trên chiếc ghế da, đôi tay đan vào nhau, ánh mắt sắc lạnh nhưng sâu thẳm.
“Con đã làm rất tốt, An Dương. Nhưng chuyện chưa kết thúc.”
An Dương nhìn thẳng bà:
“Bà biết từ đầu đúng không? Bà biết ai bắt Lam và Thiên.”
Bà Lục không phủ nhận. Bà rót trà, giọng điệu bình thản:
“Ta từng là người đứng sau quỹ đen ‘Black Fund’. Ta biết tổ chức đó không bao giờ bỏ cuộc nếu chưa tận diệt được hạt giống cuối cùng của Vân Lâm.”
Nhã Lam khựng lại, tim cô đập thình thịch.
“Vậy… bà đã điều tra về tôi?” – Cô hỏi, giọng run nhẹ.
Bà Lục nhìn cô, ánh mắt sắc như d.a.o nhưng cũng xen lẫn một chút phức tạp.
“Con là đứa con gái cuối cùng của Vân Lâm – một kẻ từng là đối thủ trực tiếp trên thương trường với gia tộc họ Lục. Nhưng...” – Bà ngừng lại, nhếch môi – “... cũng là người từng cứu mạng ta trong một vụ ám sát nhiều năm trước.”
Câu nói như sét đánh ngang tai An Dương và Nhã Lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Con... cứu bà?” – Nhã Lam hoang mang.
“Cha con cứu ta, nhưng đã c.h.ế.t để bảo vệ bí mật của ‘Black Fund’. Ông ấy đã gửi con vào trại trẻ mồ côi, xóa mọi dấu vết. Nhưng ta luôn biết con tồn tại.” – Bà Lục cười nhạt.
Ánh mắt bà chợt đanh lại:
“Ta muốn con trở thành con dâu nhà họ Lục – không phải vì tình cảm, mà vì chỉ có con mới bảo vệ được ‘Black Fund’ không rơi vào tay kẻ khác.”
An Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhã Lam, lạnh lùng hỏi:
“Vậy bà giữ Lam lại… từ đầu đã là kế hoạch?”
“Đúng. Nhưng...” – Bà Lục nhìn thẳng vào con trai – “...ta không ngờ nó lại chiếm được trái tim con.”
Phòng khách chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng kim giây đồng hồ nhích từng nhịp.
Nhã Lam siết c.h.ặ.t t.a.y An Dương, tim thắt lại. Tất cả mọi thứ hóa ra là một cuộc chơi toan tính khốc liệt, còn cô chỉ là quân cờ.
An Dương cúi đầu, đặt nụ hôn lên trán cô.
“Dù sao đi nữa, bà cũng phải hiểu rõ một điều: Lam không còn là quân cờ trong tay ai cả. Cô ấy là vợ con, là mẹ của Thiên. Ai động vào, kể cả bà… con cũng không tha.”
Bà Lục im lặng rất lâu. Rồi bà đặt tách trà xuống bàn, nhếch môi:
“Cứ yêu nó đi, bảo vệ nó đi... Con sẽ còn hiểu, bảo vệ nó nghĩa là bảo vệ cả gia sản nhà họ Lục này.”
Rồi bà quay đi, bóng lưng thẳng tắp, giọng nói vang vọng lại sau cùng:
“Nếu con không đủ năng lực, chính con sẽ là người mất nó. Mất hết.”