Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 37

Tác giả: Mr.Bin

Tiếng còi báo động vang lên khắp biệt thự.

Hệ thống đèn đỏ nhấp nháy liên tục, âm thanh rền rĩ dội vào từng ngóc ngách.

An Dương siết chặt vòng tay ôm Nhã Lam, ánh mắt anh tối sầm nhưng cực kỳ tỉnh táo.

“Bọn chúng đến rồi.” – Anh thì thầm, bàn tay vuốt dọc sống lưng cô một lần cuối, như muốn khắc ghi cảm giác mềm mại này vào tận xương tủy.

“Anh… anh đưa em xuống hầm đi.” – Giọng cô nghẹn lại, nước mắt trào ra.

An Dương khẽ hôn lên trán cô, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định:

“Không. Anh sẽ đưa em xuống… nhưng không phải bây giờ.”

Anh bế cô lên, áp sát cô vào bức tường đá đối diện giường ngủ — nơi có một nút cảm ứng bí mật.

“Em là vợ anh. Dù bọn chúng có tràn vào đây… anh muốn… trước khi tiễn em xuống hầm, cơ thể em vẫn thuộc về anh lần cuối.”

Nói rồi, anh cúi xuống cắn mạnh vào cổ cô, đôi mắt cháy bừng ham muốn xen lẫn sự tuyệt vọng.

Áo ngủ mỏng manh trên người cô bị anh xé toạc chỉ trong một giây.

“An Dương… không được… không phải lúc này…!” – Cô run rẩy nhưng lại không có chút sức lực kháng cự.

“Lúc này… càng phải là lúc này.” – Anh thì thầm bên tai cô, giọng khàn đặc, hơi thở nóng rực phả lên da thịt cô.

Anh siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên, hai chân cô quấn quanh hông anh một cách vô thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không cần chuẩn bị, anh đẩy mạnh vào cô, một cú va chạm đầy thô bạo nhưng mê đắm.

“Nhã Lam… cảm nhận đi…” – Anh khàn giọng, nhịp đẩy càng lúc càng dồn dập, tiếng da thịt vang vọng lẫn trong tiếng còi báo động ngoài kia.

“Cảm nhận anh yêu em đến mức nào… ngay cả khi m.á.u đã đổ ngoài kia, ngay cả khi cái c.h.ế.t đang cận kề…”

Cơ thể cô run rẩy, nước mắt hòa cùng tiếng rên khe khẽ vang lên trong không gian căng thẳng.

Mỗi cú thúc sâu của An Dương như khẳng định:

“Dù thế giới này có sụp đổ… em chỉ được rên rỉ dưới thân anh. Em chỉ được thuộc về anh.”

Khi anh rút ra, vòng tay vẫn siết lấy eo cô, giọng anh khàn khàn nhưng bình tĩnh hơn:

“Giờ thì xuống hầm đi. Anh sẽ quay lại tìm em sau… dù có phải bước qua m.á.u của bao nhiêu người.”

Anh ấn công tắc bí mật trên tường.

Một cánh cửa nhỏ hé mở, dẫn xuống đường hầm an toàn.

An Dương cúi sát tai cô, thì thầm:

“Chờ anh… tối nay… chúng ta vẫn sẽ kết hôn. Cho dù có m.á.u đổ. Cho dù địa ngục mở ra.”

Khi cánh cửa khép lại sau lưng Nhã Lam, An Dương quay người.

Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo. Tiếng s.ú.n.g bắt đầu vang lên ngoài đại sảnh.

An Dương rút súng, bước thẳng ra tiền sảnh biệt thự.

Mỗi bước chân anh trầm nặng nhưng quyết liệt, như một con sói đơn độc sẵn sàng xé nát tất cả kẻ thù để bảo vệ người duy nhất mình yêu.