Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 38

Tác giả: Mr.Bin

Tiếng s.ú.n.g nổ vang trời.

Khói thuốc s.ú.n.g tràn khắp hành lang biệt thự họ Lục. Cửa kính vỡ tan, nền đá cẩm thạch dính đầy máu.

An Dương bước đi trong màn khói mờ đặc, chiếc áo sơ mi đen đẫm m.á.u kẻ thù, đôi mắt anh sắc như d.a.o cắt.

Mỗi viên đạn từ s.ú.n.g lục trong tay anh đều ghim thẳng vào đầu những tên lính đánh thuê mặc áo đen, không sai một ly.

“Chúng mày nghĩ có thể lấy cô ấy khỏi tay tao sao?” – Giọng An Dương lạnh lẽo, khàn khàn vì hơi thở gấp, nhưng đầy kiêu ngạo.

Xác địch ngã rạp khắp sảnh lớn.

Nhưng khi An Dương tiến ra cổng chính, một bóng người lạ đứng đó — thủ lĩnh thực sự của tổ chức đã săn lùng Nhã Lam suốt nhiều năm qua.

Hắn mặc vest trắng, khuôn mặt già nhưng ánh mắt nham hiểm.

“An Dương.” – Hắn cười lạnh. “Mày nghĩ mày thắng sao?”

“Chỉ cần một người sống… là thắng.” – An Dương cười nhếch mép, giọng khản đặc.

Hắn đưa tay ra hiệu. Một tên đàn em kéo theo một người đàn bà tóc bạc, dáng người sang trọng nhưng gương mặt tái nhợt — bà Lục.

“Ngạc nhiên không?” – Tên thủ lĩnh cười lớn. “Chính mẹ mày đã bán thông tin về ‘Black Fund’. Chính bà ấy khiến con bé Nhã Lam lộ diện.”

An Dương đứng lặng. Đôi mắt anh đỏ bừng, bàn tay nắm chặt s.ú.n.g đến mức trắng bệch.

Bà Lục không nói một lời. Bà chỉ im lặng nhìn An Dương, đôi mắt ẩn chứa muôn vàn cảm xúc phức tạp.

Tên thủ lĩnh tiếp tục:

“Bà ta muốn bảo vệ gia tộc này… nhưng lại phản bội chính mày để đổi lấy sự bình yên.”

An Dương khàn giọng hỏi:

“Có thật không, mẹ?”

Bà Lục nhắm mắt lại, giọng run run:

“Con không hiểu đâu… Nhã Lam là chìa khóa mở lại ‘Black Fund’. Nếu mẹ không thỏa thuận… toàn bộ gia tộc này sẽ bị nuốt chửng.”

An Dương cười lạnh, giọng anh khàn đục nhưng đầy căm hận:

“Mẹ có thể chọn bất kỳ thứ gì… nhưng lại chọn phản bội con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngay lúc đó, tên thủ lĩnh kéo bà Lục về phía mình, khẩu s.ú.n.g dí thẳng vào đầu bà.

“Giao thiết bị kích hoạt quỹ đen ra đây! Hoặc tao g.i.ế.c mẹ mày ngay bây giờ!”

An Dương hít một hơi thật sâu. Đôi mắt anh ánh lên tia đau đớn nhưng đầy quyết đoán.

“Tao không cần quỹ đen. Tao chỉ cần cô ấy.” – Anh nói chậm rãi, từng chữ đầy cay đắng.

Rồi anh nâng s.ú.n.g lên, nhắm thẳng vào tên thủ lĩnh.

Đoàng!

Một phát s.ú.n.g duy nhất.

Viên đạn xuyên thẳng qua đầu hắn, m.á.u b.ắ.n tung tóe.

Hắn ngã xuống ngay tức khắc.

Bà Lục hoảng loạn ngã quỵ theo.

An Dương bước lại gần, cướp s.ú.n.g trên tay tên đàn em, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ đám người còn lại.

“Bọn mày muốn động vào vợ tao?” – Anh khàn giọng, gằn từng chữ.

“Vậy thì tao g.i.ế.c sạch.”

Năm phút sau.

Biệt thự Lục gia chỉ còn lại xác kẻ thù ngổn ngang.

An Dương đứng đó, m.á.u vương đầy mặt, cơ thể bê bết nhưng ánh mắt kiêu hãnh.

Anh ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu… rồi xoay người, lặng lẽ bước xuống hầm.

Nhã Lam vẫn ngồi chờ trong căn phòng hầm trú ẩn.

Khi cánh cửa mở ra, cô bật khóc.

An Dương bước vào, ôm chặt cô trong vòng tay, mặc cho m.á.u trên người mình thấm vào làn da mềm mại của cô.

“Xong rồi.” – Anh thì thầm, giọng khản đặc.

“Chúng ta… có thể kết hôn rồi.”

Trong đêm mưa, giữa những đau thương, Nhã Lam vẫn thấy trong đôi mắt An Dương — chỉ có duy nhất một điều còn nguyên vẹn:

Tình yêu điên dại, cuồng si, bá đạo… dành trọn cho cô.