Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 39

Tác giả: Mr.Bin

Ba ngày sau trận chiến sinh tử, biệt thự Lục gia vẫn còn vương mùi thuốc súng.

Nhưng ở chính đại sảnh, những bó hoa trắng thuần khiết được xếp ngay ngắn, những hàng ghế phủ lụa đã sẵn sàng.

Chỉ có một cặp đôi, không quan khách, không pháo hoa, không rượu champagne.

An Dương mặc vest đen, vết thương trên vai vẫn còn băng trắng, nhưng ánh mắt anh sáng ngời, kiêu hãnh.

Nhã Lam khoác trên mình bộ váy cưới tinh khôi, đơn giản nhưng thanh thoát, làn da trắng như sứ càng thêm nổi bật sau chuỗi ngày vùi mình trong m.á.u và nước mắt.

Họ đứng đối diện nhau, trong một buổi lễ chỉ có họ… và lời thề riêng của họ.

“Anh có đồng ý lấy em, dù em mang theo quá khứ đầy nguy hiểm và rắc rối?” – Cô thì thầm, mắt ngân ngấn nước.

An Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng trầm thấp vang lên đầy kiêu hãnh:

“Anh đồng ý. Và anh cũng thề — nếu ai dám động vào em, anh sẽ hủy diệt cả thế giới này.”

Nhã Lam bật cười, nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má.

“Em đồng ý làm vợ anh… từ bây giờ, từ khoảnh khắc này.”

An Dương không đợi thêm một giây nào.

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô, ngay giữa đại sảnh vẫn còn lấm m.á.u khô.

Một nụ hôn dài, cuồng dại và sở hữu tuyệt đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đêm tân hôn.

Phòng ngủ chính được dọn dẹp sạch sẽ, thay drap trắng tinh mới. Nhưng An Dương không cho cô mặc gì ngoài tấm khăn mỏng quấn hờ quanh cơ thể mềm mại.

Anh ép cô nằm dưới mình, ánh mắt anh tối lại, giọng khàn khàn:

“Em là vợ anh rồi, Nhã Lam. Đêm nay… anh muốn em rên rỉ trong tư cách một người vợ.”

Bàn tay anh vuốt dọc từ cổ xuống eo cô, mỗi nơi đi qua đều khiến cô run rẩy.

“Anh vừa chiến đấu cả một cuộc chiến… chỉ để có được đêm nay.”

Anh thì thầm bên tai cô, rồi đẩy mạnh vào, không chút báo trước. Một cú va chạm đầy chiếm hữu và mãnh liệt khiến cô cong người lên, tiếng rên khe khẽ vang ra giữa không gian.

“Anh sẽ yêu em… yêu đến khi em chỉ còn biết gọi tên anh.” – An Dương cười khàn, từng cú thúc sâu, dứt khoát, mạnh mẽ nhưng vẫn đậm chất nâng niu.

“An Dương… chậm thôi…!” – Nhã Lam thở dốc, toàn thân nóng bừng.

“Không chậm. Đêm nay… anh muốn em kiệt sức.” – Giọng anh khàn khàn vang lên, ánh mắt cháy bỏng.

Tiếng va chạm da thịt vang vọng khắp căn phòng.

Hơi thở họ hòa vào nhau, tiếng rên, tiếng thở gấp đan xen như một bản nhạc hỗn loạn nhưng đầy đam mê.

Đêm đó, An Dương không để cô rời khỏi vòng tay mình.

Anh yêu cô đến tận khi cô ngất lịm đi trong khoái cảm lẫn hạnh phúc.

Khi bình minh lên, An Dương vẫn ôm cô, ghì sát bên tai thì thầm:

“Em là vợ anh, Nhã Lam. Và cả đời này… chỉ được khóc, chỉ được rên, chỉ được run rẩy dưới thân anh.”