Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 41 (NGOẠI TRUYỆN 1)

Tác giả: Mr.Bin

Một buổi chiều mùa thu.

Nhã Lam đứng trước gương, tay vuốt nhẹ lên vòng eo đã phẳng lỳ sau sinh. Cô mặc một chiếc đầm ôm đơn giản, làn da trắng mịn, mái tóc dài xõa nhẹ — vẻ đẹp mặn mà của một người phụ nữ vừa làm mẹ, vừa là người tình… khiến mọi ánh nhìn đều say đắm.

“Anh về rồi.” — Giọng An Dương vang lên đằng sau, khàn trầm và đầy sức hút.

Cô chưa kịp xoay người, anh đã áp sát từ phía sau, vòng tay ôm trọn eo cô, cằm tì nhẹ lên vai cô, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu trong gương.

“Em lại đang soi gương tự khen mình đẹp à?” — Anh ghé sát tai cô, thì thầm.

“Chẳng phải nhờ anh mà em vẫn giữ được vóc dáng này sao?” — Cô bật cười nhẹ.

An Dương nhếch môi cười, hơi thở nóng hổi phả lên gáy cô, bàn tay đã lướt dọc từ eo xuống đùi cô, siết nhẹ:

“Ừ. Anh giữ dáng cho em mà… bằng cách luyện tập mỗi đêm.”

“An Dương… ban ngày đấy…” — Nhã Lam lúng túng, mặt đỏ bừng.

“Anh đã nói rồi… ban ngày hay đêm, em đều thuộc về anh.”

Không chần chừ thêm một giây, anh cúi xuống, môi anh phủ lên cổ cô, cắn khẽ từng dấu hôn như khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Tay anh kéo dây khóa đằng sau đầm, lớp vải tuột xuống chỉ trong vài giây.

“Anh… bé Thiên đang ngủ mà…”

“Vậy càng không ai làm phiền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh xoay cô lại, đôi mắt cháy bỏng đam mê nhưng vẫn sâu lắng yêu thương.

Một cú nhấc bổng bất ngờ — An Dương bế cô lên, thả xuống giường giữa phòng ngủ phủ ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Anh không cởi vội quần áo của mình, chỉ nhanh chóng kéo khóa quần âu, ánh mắt dán chặt vào cơ thể mềm mại đang run rẩy dưới thân.

“Em vẫn mê hoặc anh… như ngày đầu tiên.”

Và rồi, không một lời báo trước, anh đẩy mạnh vào cô — một cú va chạm khiến cô cong cả người lên, miệng bật ra tiếng rên khe khẽ.

“An Dương… chậm thôi… em…” — Cô thở dốc.

“Chậm sao được.” — Anh thì thầm, nhịp thúc càng nhanh hơn, mạnh mẽ hơn. “Mỗi ngày anh ra ngoài làm việc… anh chỉ mong về nhà để được thế này.”

Tiếng da thịt va vào nhau vang vọng khắp căn phòng, hòa lẫn tiếng rên rỉ ngọt ngào và tiếng thở gấp đan xen.

An Dương cúi xuống, môi chạm tai cô, khàn khàn:

“Em là vợ anh, Nhã Lam… Và chỉ được run rẩy… chỉ được rên… dưới thân anh… suốt đời.”

Khi kết thúc, anh vẫn ghì chặt lấy cô, tay vuốt ve từng đường cong mềm mại, giọng trầm đục vang lên bên tai:

“Chúng ta sẽ có thêm một bé nữa nhé.”

Nhã Lam thở gấp, nước mắt rưng rưng vì hạnh phúc.

“An Dương… anh thật sự không bao giờ đủ sao?”

Anh nhếch môi cười, ghì sát cô hơn nữa:

“Không. Cả đời này… anh không bao giờ đủ.”